Chương 1: (Vô Đề)

Màu xanh của cây lá tựa như dòng nước sông mùa hạ tràn về, tưới đẫm cả không gian. Ngoảnh đi ngoảnh lại, người ta chợt nhận ra cái se lạnh của mùa xuân đã vội vã lướt qua vai rồi biến mất, nhường chỗ cho sự chuyển giao ngắn ngủi của đất trời. Cái lạnh buốt giá của mùa đông chưa tan hết, ấy vậy mà cái nồng nhiệt, rực rỡ của tháng Bảy, tháng Tám đã rục rịch trải đường.

Tháng Năm trôi về cuối, nắng vàng rực rỡ, nhiệt độ thành phố cũng theo đó mà leo thang. Những lớp áo dày cộm được trút bỏ, làn da ẩn mình suốt nửa năm qua lại được dịp tắm dưới ánh mặt trời. Sự xao động và rạng rỡ trở thành từ khóa mới cho những câu chuyện đầu hè.

Đúng dịp cuối tuần, cửa tiệm trò chơi "script murder" (kịch bản nhập vai phá án)  có tên "Mười Bảy Tầng" náo nhiệt lạ thường, tiếng người cười nói ồn ào không ngớt.

Một cậu khách nam lấy chai hồng trà từ tủ lạnh, lúc quét mã thanh toán, ánh mắt lại chẳng để vào cái máy mà cứ "ý ở nơi nào", hỏi bâng quơ với cô bé lễ tân:

"Này em, cô gái xinh đẹp ngồi đằng kia là khách chơi hay nhân viên của quán thế?"

Cô bé lễ tân tên Khê Khê nhìn theo hướng mắt hắn.

Phía đó, một cô gái với mái tóc đen buông xõa ngang vai, làm nổi bật làn da trắng như tuyết. Đôi mắt cô ấy trong veo, long lanh như nước hồ thu, nhưng chỉ trong chớp mắt lại như phủ một tầng sương khói mờ ảo. Cô mặc chiếc áo thun phom rộng màu xanh ngọc, phối cùng quần short thể thao màu xám đơn giản mà cá tính.

Cô gái ấy đang dựa người vào bàn tròn ở khu vực chung, tay mân mê lon Coca lạnh, trò chuyện vui vẻ với Phong Cảnh – chủ tiệm.

Khê Khê nhìn cảnh này quen đến mức chẳng buồn ngạc nhiên, thản nhiên thu hồi tầm mắt.

Chỉ có những khách quen thường xuyên ghé chơi mới biết đó là Tang Nhứ, một trong những người góp vốn mở tiệm này.

"Bà chủ" Tang thuộc dạng chỉ góp tiền chứ không góp sức, ngày thường chẳng bao giờ mó tay vào việc kinh doanh, thi thoảng mới ghé qua ủng hộ cho có tụ.

Lần nào cô ấy tới cũng y như rằng có khách xin phương thức liên lạc, số đào hoa vượng đến mức khiến người ta phải ghen tị. Nhưng chưa bao giờ thấy Tang Nhứ mảy may rung động. Trừ Phong Cảnh ra, thái độ của cô ấy với ai cũng nhàn nhạt, lịch sự nhưng xa cách.

Cuối tuần khách đến chơi đông nghịt, lịch hẹn đã kín mít từ hai ngày trước. Hiện tại trong tiệm chỉ còn trống một phòng chủ đề cổ trang, khách đặt vẫn chưa tới.

Nhóm khách này hôm qua đã nhắn vào nhóm chat chung, nhờ tiệm tìm giúp một người chơi cứng tay để ghép đoàn. Game cần bảy người, mà họ chỉ gom được sáu.

Họ muốn chơi kịch bản này, vừa khéo Tang Nhứ cũng chưa từng thử qua, thế là cô miễn cưỡng đồng ý "lên xe" cùng bọn họ.

Thực tâm Tang Nhứ không thích chơi cùng người lạ, nhưng trong nhóm khách kia có người quen cũ của cô. Dù quan hệ cũng chỉ ở mức thường thường, nhưng nể mặt mũi nhau, cô cũng không tiện từ chối.

Đúng giờ hẹn, một nhóm sáu người lục tục kéo vào. Cửa hàng trưởng Phong Cảnh lập tức sán lại đón tiếp, dẻo miệng nói vài câu đã khiến cả đám cười ha hả.

Đây là bản lĩnh trời phú của Phong Cảnh. Từ hồi đại học đến giờ, Tang Nhứ đứng ngoài quan sát suốt sáu năm trời mà vẫn không sao học nổi cái nết khéo léo ấy.

Người quen cũ của Tang Nhứ là một sinh viên năm hai, tên Bùi Tư Nhiên, cũng được coi là khách quen của tiệm.

Trong đội hình còn có hai người đeo khẩu trang kín mít, Tang Nhứ cũng chẳng buồn để ý.

Tiệm của các cô vốn không tiếc tiền đầu tư trang trí, sáu phòng chơi là sáu chủ đề khác biệt, giơ máy lên chụp bừa một góc cũng có thể thành ảnh quảng cáo hút khách. Người quản trò cũng được mời từ thành phố lân cận với mức lương cao ngất ngưởng, dù là dẫn dắt cốt truyện, nắm bắt nhịp điệu hay đẩy cảm xúc đều cực kỳ chuyên nghiệp.

Thế nên chuyện nhiều khách quen quay lại cũng là lẽ thường tình.

Phong Cảnh híp mắt cười, chỉ tay về phía Tang Nhứ: "Đây là bạn chị, sẽ chơi cùng mọi người hôm nay nhé. Chị kéo nó vào nhóm chat nhỏ luôn đây."

Bùi Tư Nhiên giơ tay, vẻ mặt hớn hở: "Biết rồi ạ, em có quen chị ấy."

Ba cậu nam sinh trong nhóm mắt sáng rực lên, cậu chàng nói nhiều nhất nhóm bắt đầu ồn ào: "Là mỹ nữ kìa! Kèo này hôm nay hời to rồi."

Tang Nhứ chỉ cười nhạt cho có lệ, đến một cái liếc mắt cũng lười ban phát thêm.

Cả nhóm vào phòng ngồi xuống, nước mơ ngâm chua ngọt được bưng lên. Bùi Tư Nhiên hào hứng bắt chuyện: "Cô giáo Tang, em đến đây ba lần mà chẳng gặp được chị lần nào, hôm nay hiếm lắm mới có dịp chơi cùng chị đấy."

Cậu nam sinh mồm mép ngồi đối diện tò mò: "Bùi Tư Nhiên, sao cậu lại gọi người ta là 'cô gáo'?"

Tang Nhứ chán ngắt, cúi đầu mân mê họa tiết thêu trên khăn trải bàn, buông một câu tự giễu: "Bình thường mà, thời buổi này làm nghề gì chẳng được gọi là 'thầy', là 'cô'."

Bùi Tư Nhiên cười khúc khích, thấy Tang Nhứ nói chuyện thú vị nên cười thêm một lúc rồi mới giải thích với bạn: "Hồi trước thi cấp ba tớ có thuê gia sư, chính là cô giáo Tang đây này, chị ấy dạy giỏi lắm đấy. Sau này không liên lạc nữa, mãi gần đây đến tiệm chơi mới gặp lại. Có duyên ghê luôn. Đúng không chị?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!