người dịch: idlehouse
trước khi đọc chương 9, xin đọc phần chú thích này:
Trong ngôn ngữ GAY của đám mọt máy tính, thì Công là 1, và Thụ là 0, dựa vào hệ nhị phân trong ngôn ngữ lập trình (binary system). 1 là ON, 0 là OFF, 1 ở trên, 0 ở dưới, 1 chủ động, 0 bị động, v.v. và v.v… Nếu bạn đọc truyện đam mỹ lần đầu tiên bởi vì tác giả là Twentine, cuối chương sẽ giải thích cặn kẽ hơn về cách phân chia tính cách trong giới đồng tính.
****
Gần đây, Trần Tinh Trạch cảm thấy Lục Hạo hơi kỳ kỳ, có vẻ như là ngốc còn hơn hồi trước.
Có một ngày đang ở trong trường, Lục Hạo đi đường không chú ý đến một bậc thang, té cắm mặt xuống đất. Trần Tinh Trạch đứng một bên nói: "Cậu làm tớ nghĩ đến một con chó săn Afghan."
Lục Hạo bò dậy từ dưới đất, rầu rầu hỏi: "Là cái gì?"
Trần Tinh Trạch: "Nghe nói là giống chó khờ nhất thế giới."
Lục Hạo không tiếp lời.
Trần Tinh Trạch: "Cậu có biết nó có thể khờ đến thế nào không?"
Lục Hạo: "Không biết."
Trần Tinh Trạch: "Nghe nói có người làm thí nghiệm, dắt nó đi thẳng, giữa đường người ta rón rén bỏ đi mất, nó vẫn tiếp tục đi, đi thẳng một mạch cho đến khi tông phải vật gì đó mới ngừng lại."
Lục Hạo: "……."
Dẫu bị đem ra so sánh với một con vật ngu ngốc như thế, Lục Hạo vẫn không trả miếng, anh vỗ vỗ bụi bặm trên người, lẳng lặng tiếp tục đi, dọc đường trông như đang còn phải suy nghĩ về một vấn đề nan giải của toàn thế giới. Trần Tinh Trạch không biết anh mắc chứng gì, hỏi hai lần, đều bị Lục Hạo gạt mất. Cậu không gặng hỏi thêm, chỉ đôi lúc sẽ pha trò một chút khi anh gặp chuyện gì xấu hổ.
Một tuần cứ mơ hồ khó hiểu như thế trôi qua, sau đó có một buổi tối gió lộng trăng mờ, Lục Hạo gọi Trần Tinh Trạch ra sân bóng rổ.
Trần Tinh Trạch cười hì hì hai tiếng: "Muốn mở đại hội đồng hả, trang nghiêm thế." Hai tay cậu đút trong túi, bước đi thong thả, không ngờ bị Lục Hạo kéo một phát đến trước mặt anh, do đang kích động, cánh mũi của anh phập phồng.
Trần Tinh Trạch: "Cậu định giết người hả?"
"Trần Tinh Trạch." Lục Hạo nghiêm túc gọi tên cậu, ánh mắt ấy làm cho Trần Tinh Trạch nổi hết da gà da vịt lên.
Trần Tinh Trạch: "…… Rốt cuộc là cậu bị sao vậy hả?"
Lục Hạo nghiêm túc: "Vốn là không định nói với cậu, nhưng mà con người của tớ không dấu được chuyện gì, cảm giác dồn nén cả một tuần nay làm tớ muốn nổ tung, cho nên tớ vẫn quyết định nói cho cậu biết."
"Nói cho tớ biết cái gì?"
"Hôm bữa những lời cậu nói với Na Lị Lị, tớ đều nghe thấy hết."
"Cái gì?"
"Hôm bữa, là cái buổi trưa mà cậu kêu có một mình Na Lị Lị ra ngoài đó, tớ có đi theo……. Nhưng mà không phải là vì tớ muốn nghe lén."
Trần Tinh Trạch đã hiểu ra đầu đuôi câu chuyện, khẽ "à" một tiếng.
"Không phải là tớ cố ý đi đâu, không phải là cố ý! Tớ chỉ là, chỉ là không đói lắm, cho nên mới…….." Mặt Lục Hạo đỏ gay, không sao giải thích rõ được. Nhưng lúc này, trong bụng Trần Tinh Trạch lại đang nghĩ đến một chuyện khác……..
"Cho nên nguyên tuần này cậu mới kỳ cục như vậy, là bởi vì cậu biết tớ là người đồng tính luyến ái?"
"Hả?"
Trần Tinh Trạch nhìn anh, cố ý mỉm cười ra vẻ thoải mái.
"Có phải là cảm thấy hơi vặn vẹo?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!