Chương 8: (Vô Đề)

người dịch: idlehouse

Sau đó, Trần Tinh Trạch lạnh nhạt với Lục Hạo một dạo.

Hai người chẳng ai cảm thấy vui vẻ gì cho cam.

Phiền muộn của Lục Hạo là vì Trần Tinh Trạch, phiền muộn của Trần Tinh Trạch là vì Vưu Tiểu Lâm. Ngày thứ 3 sau khi Lục Hạo mồm loa mép giải, Vưu Tiểu Lâm đến tìm Trần Tinh Trạch. Vưu Tiểu Lâm là một người cực kỳ thông minh, anh ta chỉ cần suy đoán một chút là đã hiểu được ý trong câu nói kia của Lục Hạo.

"Có phải là cậu tự bỏ tiền ra mua hoa không?"

"Không."

"Trần Tinh Trạch."

Trần Tinh Trạch bị điểm danh, lưng cứng đờ, có cảm giác mình như cô dâu nhỏ đã làm ra sai lầm vừa bị bắt quả tang.  Cuối cùng, dưới sự kiên trì mãnh liệt của Vưu Tiểu Lâm, Trần Tinh Trạch nhận lấy 200 đồng của anh ta.

"……. Thật sự không cần mà." Cậu vẫn cố gắng giãy chết lần chót.

"Cậu không nhận thì chúng ta đừng gặp mặt nhau làm gì nữa."

Không được, chỉ mỗi điều này, đánh chết cũng không được.

Trần Tinh Trạch bị ép phải nhận tiền.

Hai trăm đồng đối với cậu chẳng là bao nhiêu, nhưng mức tiền sinh hoạt của Vưu Tiểu Lâm không quá 20 đồng mỗi ngày tiền cơm, đây chính là tiền cơm của gần 10 ngày trời đối với anh ấy. Trần Tinh Trạch nhìn phần cổ mảnh mai trắng nõn của Vưu Tiểu Lâm, trong lòng xót xa khôn nguôi, quãng đường về  lớp học, mỗi bước tựa như đang đi trên dao. Đến giữa đường, cậu chạm mặt Lục Hạo.

Trông thì có vẻ như tình cờ, thật ra là do Lục Hạo cố ý dàn dựng.

Bắt đầu từ chuyện không vui bên cánh rừng đào bữa nọ, Lục Hạo vẫn luôn canh cánh trong lòng. Anh cảm thấy Trần Tinh Trạch thật sự là một con người kỳ quái nhất xưa giờ anh gặp. Bọn họ rõ ràng là một cặp đấu thủ mạnh nhất trên sân bóng, là bạn bè thân thiết nhất, nhưng anh hoàn toàn không hiểu được Trần Tinh Trạch. Anh đoán không ra tính khí của cậu, cứ cảm thấy rằng lúc cậu nên tức giận, thì không tức giận, lúc không nên tức giận thì cứ giận loạn cả lên.

Dẫu vậy, Lục Hạo vẫn không muốn mất đi tình bạn này, anh cũng không phải là người thích vòng vo tam quốc, ngay trưa hôm đó đã đi tìm Trần Tinh Trạch để xin lỗi.

Lúc ấy quanh Trần Tinh Trạch toả ra một luồng khí thật là con mẹ nó vô cùng khủng bố, Lục Hạo nén sợ, đến gần nói chuyện với cậu.

"Trần Tinh Trạch…….. Tớ, tớ muốn tìm cậu nói chuyện một chút."

Trần Tinh Trạch lạnh mặt nhìn anh.

"Nói chuyện gì, dạy đời tôi?"

Trần Tinh Trạch rõ ràng là không tính cho anh cơ hội để xin lỗi, Lục Hạo mấy lần thử đi đều nghẹn họng mà về. Lục Hạo suy nghĩ nát óc cũng không cách nào hiểu được Trần Tinh Trạch đang nghĩ gì, anh cảm thấy cậu còn khó hiểu hơn cả nữ sinh.

Những ngày ấy đối với Lục Hạo mà nói, vô cùng bồn chồn bất an, anh đã hiếm hoi lắm mới mất ngủ. Anh đi tìm mẫu hậu của mình tố khổ, nói là đã cãi nhau với Trần Tinh Trạch, mẫu hậu của anh bảo anh nếu muốn làm lành thì đi tìm Trần Tinh Trạch, đem hết lời muốn nói ra mà nói.

"Không được không được, nói không được, cậu ta không chịu tha lỗi cho con." Lục Hạo nói một cách phẫn nộ, "Nhưng mà, mụ nội nó, ngay đến bản thân đã phạm lỗi gì con còn không biết nữa!"

"Đừng chửi bậy."

"Dạ con sai rồi, má, má giúp con nghĩ cách đi."

"Tự mình lo mà nghĩ, sao mày lại sợ hãi đến thế này chứ."

"Không phải là con sợ! Má không biết đâu, con cứ gặp Trần Tinh Trạch một cái là, là……." Lục Hạo lắp ba lắp bắp, mẫu hậu liếc mắt nhìn anh, Lục Hạo cảm thấy rất khó nói ra khỏi miệng, lí nhí một câu, "Là bị rất căng thẳng……. Tim đập thật là nhanh, con cũng không biết vì sao nữa."

Anh vừa nói vừa áp tay lên lồng ngực mình. Mẫu hậu ngó anh 3 giây rồi lắc đầu mặt mang vẻ chê ghét, bỏ đi mất.

Cuộc sống của Lục Hạo rất đơn giản, tính tình cũng rất đơn giản, đây có lẽ là nguy cơ trong quan hệ giao tiếp phức tạp nhất anh từng gặp phải. Anh không chịu được sự giày vò trong lòng, cho dù là rất hãi nhưng vẫn quyết định lại đi tìm Trần Tinh Trạch xin lỗi lần nữa. Cho nên, mới ra cái cảnh lúc này.

Lục Hạo lén lút bám theo Trần Tinh Trạch, diễn một màn gặp gỡ tình cờ với cậu ở chỗ cửa cầu thang. Lục Hạo lấy hết can đảm tiến lên, "Trần Tinh Trạch, xin——"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!