Chương 7: (Vô Đề)

người dịch: idlehouse

Điều may mắn là, Trần Tinh Trạch không hề bị bạn bè trong lớp cô lập vì chuyện trong hội trường, trái lại, mọi người đều rất hiếu kỳ về cậu. Chả biết sao cậu lại thành một trong những nhân vật được thảo luận của khối, thêm cái thân phận tuyển sinh âm nhạc, cậu đã bị Tạ Đính Nam giao cho chức lớp phó văn nghệ.

Lúc mới vào học, trong đầu Trần Tinh Trạch toàn là Vưu Tiểu Lâm. Suốt ngày ngồi trong lớp, nghĩ đến mình và Vưu Tiểu Lâm chỉ cách nhau vài lớp học, Trần Tinh Trạch không nén được nụ cười.

Bởi ôm mối tình câm nín khổ sở dài đằng đẵng ấy, thế giới tình cảm của Trần Tinh Trạch phức tạp hơn rất nhiều so với những bạn đồng trang lứa, cậu đa sầu đa cảm, lúc vui lúc buồn.  Để những tâm tình không nơi ký gửi của mình có một bến dừng chân, Trần Tinh Trạch đâm ra có thói quen đọc sách. Sách trong nước ngoài nước đều đọc, từ "Sinh Tồn" máu me cho đến "Walden" thanh tịnh, từ "Rừng Na Uy" lời văn đẹp thê lương cho đến "Đi Tìm Thời Gian Đánh Mất" đọc là muốn ngủ.

Cậu luôn cảm thấy nếu cứ tiếp tục thế này, mình sẽ có khả năng bước lên con đường của một thanh niên nghệ thuật chân chính, một đi không trở lại.

Nếu như không có sự tồn tại cái người tên là Lục Hạo.

"Đang làm gì đó?"

Giữa giờ ra chơi trước tiết thể dục của một ngày nọ, Trần Tinh Trạch đang ngồi bên giàn nho ngoài sân vận động ngẩn người, Lục Hạo chạy tới tìm cậu.

Trần Tinh Trạch khẽ nói: "Đang nghĩ về Trương Ái Linh."

Tiết mỹ thuật trước đó nghe giảng không vô, Trần Tinh Trạch đã mở một cuốn sách của Trương Ái Linh ra đọc, thấy được một danh ngôn Trương Ái Linh đã từng viết cho Hồ Lan Thành năm xưa——

Gặp được chàng, nàng trở nên vô cùng thấp hèn, thấp hèn rạp trong bùn đất. Nhưng trái tim nàng hân hoan, từ trong bùn đất nở hoa.

Cậu cảm khái sao nữ văn hào lợi hại này, chỉ với vài câu chữ đã đi thẳng vào lòng người. Cậu hoàn toàn thấu hiểu được tâm tình của bà khi viết xuống hai câu ấy, trong lòng cậu đã tự động coi bà như tri kỷ.

"Trương Ái Linh?"

"Ừ."

"Lớp nào?"

"………."

Bao nhiêu ưu thương đầy quyến rũ thoắt chốc bay hết. Trần Tinh Trạch quay đầu, không biết Lục Hạo mới chơi từ đâu về, đầu tóc mồ hôi mồ kê nhễ nhại, con người nhiệt tình dâng trào này toả ra sức sống vừa mạnh mẽ vừa ngu xuẩn.

"Lục Hạo."

"Hả?"

Trần Tinh Trạch nói lời từ tận đáy lòng: "Chúng ta đọc một chút sách được không?"

"Sách nào?"

Ông nói gà bà nói vịt. Trần Tinh Trạch thở dài. Lục Hạo lại nói một cách sôi nổi hào hứng: "Đi chơi banh không? Chúng ta đi cho lũ súc sinh lớp 10-3 biết tay! Cậu không biết lần trước cậu không đi, lũ Vương Càn mới thắng được vài quả mà đã vênh váo đến độ nào đâu."

Trần Tinh Trạch im lặng hai giây, híp mắt hỏi: "Bọn nó vênh váo?"

Lục Hạo: "Chứ sao! Nói cái gì mới đầu thua chúng ta là vì chưa quen với cách đấu của chúng ta, hai bận sau quen rồi thì chúng ta sẽ gặp khó khăn cho mà xem."

Trần Tinh Trạch tuỳ tiện lượm một chiếc lá vàng ở bên cạnh lên, bóp mấy cái, vứt xuống đất.

"Đi cho chúng nó biết tay!"

"Được!"

Hai người xắn tay áo hăm hở tiến về phía sân bóng rổ.

Cứ như thế, con đường trở thành thanh niên văn nghệ của Trần Tinh Trạch hết lần này đến lần khác bị cản trở.

Nói đến Lục Hạo, quan hệ xã giao của anh bạn này đặc biệt tốt. Ngay cả đến Trần Tinh Trạch cũng khó lòng địch lại được. Nhà của Lục Hạo rất khá giả, nhưng anh chưa từng huyênh hoang, cư xử với mọi người trong lớp cũng không tồi, hơn nữa tướng mạo trông vừa cao ráo vừa điển trai, lại còn chơi thể thao giỏi, ngoài việc thành tích hơi kém cỏi một chút…….. gần như tìm không ra bất cứ khuyết điểm nào nữa.  Nhưng cho dù thành tích hơi kém cũng chả sao, Tạ Đính Nam cũng không canh chừng thành tích của anh giống như thầy ấy canh chừng thành tích của các bạn khác trong lớp. Sau này có lần Trần Tinh Trạch vô tình nghe Tạ Đính Nam nói với một giáo viên khác: "Mẹ của Lục Hạo đã đánh tiếng với tôi từ sớm, thành tích đủ qua cửa là được. Em ấy sẽ không thi vào đại học trong nước, chắc trong nhà đã sớm thu xếp xong hết rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!