Chương 6: (Vô Đề)

người dịch: idlehouse

Đợi cả lớp tự giới thiệu xong xuôi, thầy chủ nhiệm Tạ Đính Nam chơi một bài diễn văn tổng kết.

Trong tiếng nói nhàm chán của người đàn ông trung niên, Trần Tinh Trạch ngáp dài.

Quãng mười mấy phút sau, Tạ Đính Nam mới tươi cười nói: "Cũng sắp đến giờ rồi, các em thu dọn rồi vào khu hội trường nhỏ dự lễ chào mừng học sinh mới nhé."

Trong hành lang rải rác học sinh đang tiến bước về cùng một hướng. Trần Tinh Trạch đút hai tay trong túi, nét mặt uể oải. Cơn buồn ngủ mới được cậu vỗ béo lúc nãy vẫn chưa tan, ngáp thêm một cái nữa. Bên cạnh cậu là những tiếng xì xầm, bạn học toàn là mới gặp nhau lần đầu, cho nên còn lạ lẫm chưa thân, giao lưu vừa khách sáo vừa rụt rè.

À, chắc chỉ có một người là ngoại lệ.

Mức độ tự kết thân của Lục Hạo vượt quá sức tưởng tượng của Trần Tinh Trạch, anh không ngừng ba hồi chuyện này ba hồi chuyện kia, cái kiểu nhiệt tình sôi trào đó để người ngoài nhìn vào còn tưởng bọn họ là bạn chí cốt lâu ngày cách biệt.

Dạo trước bọn họ chơi với nhau thân lắm à? Trần Tinh Trạch ráng nhớ lại, nhưng khó lòng tập trung được đầu óc đang làm biếng, chỉ đành để mặc cho tiếng nói sôi nổi mạch lạc của Lục Hạo không ngừng xoáy vào tai.

Lễ chào đón học sinh mới vẫn nhàm chán như nhau, vài vị lãnh đạo chả buồn ngó xuống dưới hội trường để thấy một lũ học sinh đang ngủ gục, hùng hồn diễn giảng lịch sử phát triển của ngôi trường. Nói đến cả hai mươi phút mới cho là đủ. Tiếp đó người chủ trì mời đại biểu của học sinh mới lên phát biểu, thủ khoa năm nay, lớp thực nghiệm 10/1, Tần Bác.

Sự xuất hiện của Tần Bác khiến cho mí mắt đang sắp xụp xuống hoàn toàn của Trần Tinh Trạch hơi hơi hé ra một tẹo.

Còn có màn học sinh lên trên sân khấu nữa?

"Đấy là thủ khoa đấy, quả nhiên là bộ dạng trông như một học sinh ngoan. Cậu ta học chung trường cấp 2 với cậu phải không, có phải là bạn cùng lớp không? Hồi trước có quen không?" Lục Hạo ngồi ngay ghế bên cạnh, miệng tía lia như súng liên thanh chưa ngơi nghỉ lấy một giây. "À đúng rồi! Mới nhớ ra tớ có mang kẹo cao su, cậu có muốn ăn không?" Vừa nói vừa bắt đầu lục túi.

Người vốn nên đứng ở trên sân khấu hiện giờ là Vưu Tiểu Lâm, Trần Tinh Trạch nhíu mày nghĩ, hoàn toàn không để ý đến Lục Hạo.

Cậu biết Vưu Tiểu Lâm tuy hướng nội, nhưng là một người hết sức hiếu thắng, lòng tự tôn cũng cực mạnh. Hồi đó Vũ Điền gửi gấm không biết bao nhiêu là kỳ vọng ở anh, còn miễn hết thảy các học phí và sinh hoạt phí, cuối cùng lại thua trong tay kẻ đang đứng trên sân khấu hiện giờ, cũng không biết trong lòng anh đang khó chịu đến độ nào.

Thật muốn nhìn thấy anh……..

Có thể là sức mạnh của ước mong đã tích tụ sau một năm xa cách quá mãnh liệt, hiệu ứng Pymaglion bỗng dưng ứng nghiệm. Trần Tinh Trạch vừa nảy sinh ý nghĩ muốn nhìn thấy Vưu Tiểu Lâm, ánh mắt vừa lia ngang qua một góc trước đó không chú ý. Lúc mới vào đến hội trường, Trần Tinh Trạch tìm kiếm rất lâu ở khu vực lớp 10/1 đang ngồi, nhưng không thấy bóng dáng Vưu Tiểu Lâm, không ngờ lại phát hiện ra anh  ở một chỗ bên mé hội trường.

Tuy chỉ là một bóng lưng xuyên qua kẽ hở trong đám đông, nhưng Trần Tinh Trạch vẫn lập tức nhận ra anh. Phần cổ trắng như tuyết và mảnh mai ấy, mái tóc mềm mại đen tuyền, đầu hơi hơi cúi…….. hình như anh đã lớn hơn lên.

Nhịp tim của Trần Tinh Trạch tăng tốc, một năm trước đây sao cậu lại có thể đi thuyết phục bản thân đừng giữ liên lạc cơ chứ, đến ngôi trường cấp 3 này để học chính là một quyết định sáng suốt nhất đời cậu.

Ánh mắt của Trần Tinh Trạch như mọc trên phần cổ nho nhỏ ấy.  Đột nhiên, Vưu Tiểu Lâm cựa mình, mắt của Trần Tinh Trạch cũng theo đó mà chớp.  Rồi Vưu Tiểu Lâm đứng dậy cùng với 7,8 học sinh khác, đi đến bên hông của sân khấu, đứng đợi.

Anh sắp lên sân khấu?

Trần Tinh Trạch ngồi thẳng người dậy, nghiêng đầu nghe lời phát ngôn của viên chủ trì.

"……. Quan tâm trợ giúp học sinh nghèo là công tác hàng đầu trong công cuộc cải cách và phát triển của ngành giáo dục, cũng là chính sách giáo dục mà chính phủ và nhà trường coi trọng, quan tâm đến biểu hiện cụ thể của nhân tài, và để đảm bảo những học sinh nghèo trong trường chúng ta sẽ không vì những khó khăn kinh tế mà thôi học, đảm bảo những học sinh nghèo có thể yên tâm học tập, đảm bảo sinh hoạt và phát triển lành mạnh của tâm lý và thể trạng cho các em, nhà trường——-"

Trần Tinh Trạch nghe giọng nói lên xuống trầm bổng của người chủ trì, ban đầu thoáng sửng sốt, sau đó não sôi lên.  Tai của cậu ong ong từng trận, tay cũng không kiềm được mà run lên.  Cậu tức tốc nhìn về phía Vưu Tiểu Lâm, người sau vẫn đứng yên tĩnh bên hông sân khấu, đầu hơi cúi xuống.

Giống y hệt như lúc trước bị người ta bắt nạt, anh cũng sẽ không phản kháng, chỉ là mặt sẽ hơi tái đi.

Bệnh à……..

Mẹ kiếp, cái trường này bệnh à……

"Vậy thì chúng tôi xin mời thầy hiệu phó phát học bổng cho những học sinh nghèo của khoá này." Viên chủ trì mỉm cười, dẫn đầu tràng pháo tay.

"Á, tìm ra rồi." Lục Hạo nãy giờ đang lục lọi trong không gian chật hẹp cuối cùng tìm ra được kẹo cao su, anh lau mồ hôi, vừa tính đưa cho Trần Tinh Trạch, không ngờ Trần Tinh Trạch bỗng dưng đứng bật dậy. Khí thế mãnh liệt làm Lục Hạo có cảm giác như một trận cuồng phong vừa cuốn ngang qua mặt mình.

Hội trường rất yên tĩnh, Trần Tinh Trạch ngang nhiên đứng lên vô cùng nổi bật. Bao nhiêu người đều giật mình nhìn cậu. Lục Hạo kéo kéo tay áo cậu, khẽ thì thào, "Này……. Cậu làm gì thế? Mau ngồi xuống đi chứ."

Sức chú ý của hết thảy mọi người, kể cả nhóm học sinh nghèo đang được Vưu Tiểu Lâm dẫn đầu đều bị Trần Tinh Trạch ở chỗ này thu hút. Trần Tinh Trạch đang còn nóng giận, tâm trạng kích động, coi ánh mắt của mọi người xung quanh như không. Cậu chỉ đại vào một cô nữ sinh trông có vẻ chết nhát nhất trong đám học sinh lớp 10/5 ngồi phía trước gào lên: "Dưới ghế bạn có rắn!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!