người dịch: idlehouse
Lúc mới lên lớp 9, Trần Tinh Trạch nói với bố cậu: "Con muốn thi vào Trung Học Thực Nghiệm với tư cách là chiêu sinh năng khiếu âm nhạc."
Bố mẹ cậu hơi ngạc nhiên, nhưng tỏ thái độ rất hoan nghênh đối với quyết tâm này của cậu.
Thực Nghiệm là trường trung học tốt nhất trong toàn thành, thậm chí có thể nói nó là tốt nhất trên toàn tỉnh cũng không ngoa, đòi hỏi thành tích rất cao. Cuộc sống ở cấp 2 của Trần Tinh Trạch hầu như là dồn hết sạch tinh lực vào Vưu Tiểu Lâm, con đường học hành chỉ dựa vào chút thông minh để qua cửa, điểm tuy không đến nỗi dưới trung bình, nhưng cũng không đạt được yêu cầu của Trung Học Thực Nghiệm.
Ngô Hàng Chi và Trần Hà vốn muốn cho cậu đi học một trường trung học tư thục nằm trong tầm khả năng của cậu, không ngờ Trần Tinh Trạch lại tự mình đề nghị thi vào Trung Học Thực Nghiệm, lại còn đòi vào với tư cách là chiêu sinh có năng khiếu âm nhạc
"Nếu dùng thành tích của con để thi vào thì rất miễn cưỡng, nhưng nếu mang thân phận chiêu sinh thì số điểm tiêu chuẩn sẽ thấp hơn không ít, con sẽ có cơ hội rất lớn." Trần Tinh Trạch rất ít khi nào nói chuyện một cách nghiêm túc kiểu này với bố mẹ cậu, thái độ của Ngô Hàng Chi và Trần Hà cũng nghiêm trang hẳn lên.
"Trung Học Thực Nghiệm…… Trước đây bố và mẹ con cũng chưa tìm hiểu nhiều cho lắm, chỗ đó có tuyển học sinh theo năng khiếu âm nhạc à?"
"Dạ, ba người." Cậu đã tìm hiểu cặn kẽ. Không chỉ về chiêu sinh, mà ngay cả nội dung thi của từng năm đều đã hiểu rõ từ đầu tới cuối.
"Nếu mà thi được vào Trung Học Thực Nghiệm thì khẳng định là tốt nhất." Ngô Hàng Chi nói, có thể là bà cảm thấy Trần Tinh Trạch hơi nghiêm túc quá độ, vỗ vỗ vai của cậu, "Con cũng đừng mang áp lực quá nặng nề, chỉ cần cố hết sức mình là được. Có điều sao tự dưng con trở nên cầu tiến thế, trước đây ép con kiểu nào con cũng chẳng chịu học."
Trần Tinh Trạch cúi đầu lặng thinh, qua một lúc, đứng lên. "Con về phòng luyện đàn đây." Lúc ra đến cửa, chợt nhớ ra gì đó, "À mẹ, vậy con không đi học đánh cầu lông nữa đâu, mẹ gọi cho huấn luyện viên nhé."
Trần Tinh Trạch ngồi xuống trước đàn dương cầm, không lập tức luyện đàn ngay, cậu nhìn dãy phím đàn đen trắng, rơi vào suy tư.
Sáng nay cậu gọi điện cho Trương Nghiêu.
Từ sau khi chuyện kia xảy ra, Trần Tinh Trạch giảm hẳn số lần đi tìm Vưu Tiểu Lâm, cú điện thoại vốn mỗi tuần gọi một lần, dần dần không gọi nữa. Cậu tự khuyên mình sau này đừng nghĩ về Vưu Tiểu Lâm theo hướng đó nữa, cậu cũng có thể làm bạn với anh.
Sự cố kia mang đến một đả kích vô cùng nghiêm trọng đối với thiếu niên Trần Tinh Trạch, sau khi khỏi bệnh, có một dạo rất lâu cậu không sao vực được tinh thần. Cậu càng thu mình, hoặc ít hoặc nhiều, càng biết cách che dấu tâm trạng hơn. Bố mẹ cứ thấy cậu suốt ngày mang bộ dạng vất va vất vưởng đó cho nên mới ghi danh cậu vào lớp cầu lông, đáng tiếc hiệu quả không khả quan.
Trần Tinh Trạch vốn tưởng rằng chỉ cần bớt gặp mặt, bớt nghe tiếng anh nói, dần dần cảm tình sẽ phai nhạt đi. Nhưng sau khi kỳ thi tốt nghiệp kết thúc, thầy giáo vô tình nhắc đến bên Vũ Điền có một học sinh đạt điểm tối đa trong 3 bộ môn (thi 4 môn), mức độ chấn động trong lòng Trần Tinh Trạch vượt xa những gì cậu tưởng tượng.
Chỉ nghe mỗi cái tên anh thôi đã thế rồi.
Nỗi nhớ trong lòng Trần Tinh Trạch mất hết khống chế.
Cậu không cách nào ngừng tò mò, hiện giờ anh đã ra sao? Đã cao hơn lên chưa? Có còn trắng như trước? Đã mập lên chút nào chưa?
Tình yêu âm thầm sinh sôi, có rất nhiều thứ mà ở độ tuổi non nớt của một cậu bé sẽ không sao phong kín được.
Trần Tinh Trạch lại liên lạc với Trương Nghiêu một lần nữa sau lâu ngày bỏ mặc, nghe được tin gần đây Vưu Tiểu Lâm học hành càng khắc khổ hơn trước
"Khắc khổ hơn? Cậu ấy còn có thể nào khắc khổ hơn nữa đâu? Trước đây ngày nào cũng đã không rời cuốn sách, lẽ nào bây giờ không ngủ luôn rồi?"
"Ngủ hay không thì không biết, nhưng mà bây giờ cậu ta không đi ăn trong căn tin buổi trưa nữa, mang mì gói theo."
"Cái gì?" Trần Tinh Trạch cuống lên trợn trừng mắt, "Giáo viên các cậu không nói gì?"
"Nói cách nào chứ, giáo viên còn hận không bắt được nguyên cả lớp noi gương ấy chứ. Chủ yếu là cậu ta chẳng có lấy một mống bạn, không ai mang cơm đưa cơm giùm cậu ta."
Trần Tinh Trạch siết chặt lấy di động, nếu như có cậu bên anh…..
"Hơn nữa lãnh đạo của trường kỳ vọng rất cao ở cậu ta." Trương Nghiêu kể cho cậu nghe một cách bí mật, "Nhà cậu ta rất khó khăn đúng không, nhà trường đã miễn cho cậu ta một năm tiền ăn và tiền học, chính là để cho cậu ta chuyên tâm thi đỗ thủ khoa năm nay. Đã rất nhiều năm rồi Vũ Điền chưa có thủ khoa nào."
Trần Tinh Trạch nghĩ đến dáng vẻ Vưu Tiểu Lâm cắm đầu lo học, lòng thấy xót xa, nỗi nhớ nhung gần như không sao khống chế được. Một lúc lâu sau, cậu hỏi thật khẽ: "Cậu ấy muốn thi vào trường nào?"
"Còn phải hỏi sao, đương nhiên là Trung Học Thực Nghiệm rồi."
Nguyên ngày hôm đó, Trần Tinh Trạch tra khảo tất cả mọi thông tin liên quan đến Trung Học Thực Nghiệm, săm soi trong ngoài, cuối cùng trong bữa tối, cậu nói cho bố mẹ biết quyết định của mình.
Cậu phải ở bên anh, cho dù chỉ là bạn bè.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!