người dịch: idlehouse
Điều đầu tiên làm Lục Hạo lấn cấn là anh không sao nhớ ra được mình đã gặp nam sinh ấy ở đâu.
Anh biết đây không phải là lần đầu mình gặp cậu ta.
Hôm nay là ngày đầu tiên Lục Hạo đến lớp cầu lông, nam sinh kia thì có vẻ như đã học được khá lâu rồi. Lục Hạo vốn chả hứng thú gì với cái lớp cầu lông này, nhưng bởi vì ngôi trường cấp 2 tư thục anh đang theo học quản lý khá tự do, mỗi thứ Sáu chỉ phải đi học nửa buổi, mẫu hậu cảm thấy để mặc cho anh thoả sức tung hoành là điều không nên, thế là lôi anh tới một cung thể thao trước nhà, ghi danh cho học khoá cầu lông.
Ban đầu Lục Hạo vô cùng bất mãn, kết quả bị mẫu hậu áp giải tới. Lúc mẫu hậu đang còn thương thảo với huấn luyện viên, Lục Hảo liền để ý đến nam sinh nọ.
Cậu ta đang ngồi trên băng ghế gần sân đấu, cúi đầu thay giày. Cậu ta không giống như 3 học sinh còn lại, mang giày đánh cầu lông Thống Nhất, bên cạnh là một túi xách vận động màu đen rất lớn. Cậu ta mặc một bộ đồ thể thao màu đen, áo ngắn tay quần đùi, thân hình dong dỏng thon gọn.
Cậu ta thay giày xong, ngẩng đầu, Lục Hạo trông thấy gương mặt của cậu, là một nam sinh rất khôi ngô sáng sủa. Nam sinh ấy không giao lưu gì nhiều với những học sinh khác, trông có vẻ rất yên tĩnh, giống như lúc nào cũng đang ưu tư điều gì đó.
Ngắm nhìn gương mặt ấy, Lục Hạo ráng nhớ xem rốt cuộc đã gặp ở đâu…….
"Má đã mua vợt và giày đánh cầu cho mày rồi, tới đây thử đi." Giọng nói oang oang của mẫu hậu truyền tới, Lục Hạo bị lôi đi thử giày. Mẫu hậu giới thiệu người đàn ông quãng 30 tuổi mặc đồ thể thao đang đứng cạnh bà. "Đây là huấn luyện viên Trương, mày học theo thầy là được, tí nữa thầy sẽ dắt mày đi chào hỏi các học sinh khác."
"Chào thầy ạ."
"Ch…. ch…. ch…chào em."
"…….."
Quỷ gì thế này? Lục Hạo liếc nhìn huấn luyện viên, phát hiện ông ta chả có vẻ gì như là đang căng thẳng…….. thế thì là nói lắp à?
Lục Hạo hơi buồn cười, nhưng mẫu hậu còn đang ngay bên, anh nghĩ lại, vẫn nên ráng nhịn.
"Mày đi theo thầy Trương đi, hết giờ má tới đón. Đừng hòng nghĩ chuyện giữa giờ trốn học, không thì má trực tiếp làm thịt mày cho xem." Mẫu hậu để lại lời uy hiếp đó xong vội vàng rời đi.
"M…m….m…. má em, th…. th…th…thật là hài hước."
"……… Dạ."
Trương Hiểu Tùng đưa Lục Hạo về phía sân cầu lông, dọc đường giới thiệu bản thân một cách ngắn ngọn. Vốn là Lục Hạo suýt cười ầm lên mấy lần vì cái trò nói lắp của ông, nhưng lúc anh đến gần sân chơi, thì lại trông thấy nam sinh mặc đồ thể thao màu đen ấy, không biết sao lại bị thu hút.
"Thầy, cậu ấy tên gì thế?"
"Ai?" Huấn luyện viên Trương nhìn theo ánh mắt của Lục Hạo, "À, là T….T….T….. Tinh—-"
Thật quá vất vả.
"Tinh Trạch, tên là Tr…Tr…Tr…Trần Tinh Trạch." Cuối cùng thầy Trương mới nói xong tên của Trần Tinh Trạch. Lục Hạo âm thầm lặp lại mấy lần.
Trần Tinh Trạch…….
Lớp cầu lông tính luôn cả anh thì gồm có 5 người, Lục Hạo lớp 8, cảm giác mình chắc được coi như già đầu trong lớp. Lúc huấn luyện viên đang hướng dẫn mọi người làm các động tác làm nóng, anh lén liếc nhìn về phía Trần Tinh Trạch. Trần Tinh Trạch có vẻ như đồng trang lứa với anh, hay là lớn hơn một chút? Những học sinh khác đều nhỏ con hơn một cách rõ rệt, có hai đứa chắc là đang tiểu học, tên còn lại chắc mới lên cấp 2.
Trong lúc Lục Hạo đang nghĩ vẩn vơ một mình, Trần Tinh Trạch giống như đã đế ý đến ánh mắt nhòm ngó nãy giờ của anh, anh vừa lơ đễnh đưa mắt nhìn một cái thì đụng ngay ánh mắt bình đạm như nước của cậu, giật bắn mình vội lảng tránh. Ánh mắt của Trần Tinh Trạch cũng không dừng lâu, thản nhiên dời đi. Lúc Lục Hạo đưa mắt nhìn lần nữa, Trần Tinh Trạch không tỏ ra có chút khác thường nào.
Đã từng gặp cậu ta…
Lục Hạo càng chắc chắn hơn, anh nhíu chặt đầu mày, đầu óc không ngừng xoay chuyển, nhưng không sao nhớ được đã từng gặp qua người này hồi nào.
"Nào, m….m…m…m…. mấy em chia nhóm ra, t….t….t…. tập đánh cầu cao trước. Lục Hạo, em theo thầy."
Vì Lục Hạo mới vào học ngày đầu, tiến độ chưa bằng ai, cho nên cần được hướng dẫn vài kỹ thuật cơ bản để tự tập luyện trước. Lục Hào vừa lơ đễnh nghe ông thầy nói lắp chỉ bảo, vừa dùng đuôi mắt để ý đến sân đánh cầu bên cạnh.
Trần Tinh Trạch và nam sinh lớn còn lại đang kết thành một cặp. Dẫu Lục Hạo là người không rành về cầu lông, nhưng cũng có thể thấy được là giữa hai người đó, động tác của Trần Tinh Trạch chuẩn xác và ung dung hơn. Cậu rất phối hợp với đối phương, bất kể đối phương đánh cầu lông về hướng nào, cậu cũng đều khéo léo đỡ được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!