Chương 39: (Vô Đề)

người dịch: idlehouse

Cuộc sống trong kỳ nghỉ hè rất bình lặng, mỗi ngày bọn họ gần như lặp đi lặp lại những sinh hoạt giống nhau.

Mễ Thịnh trước đây vốn thuộc loài hoạt động về đêm, bây giờ dần dần bị Trần Tinh Trạch uốn nắn vào khuôn phép  bình thường. Dưới sự chăm nom của Trần Tinh Trạch, thân thể của anh khôi phục rất nhanh chóng. Trần Tinh Trạch đi mua một chiếc cân dành riêng cho anh, đặt trong nhà. Mỗi ngày đều bắt Mễ Thịnh leo lên cân, nhìn thấy con số dần dần nhích lên từng chút một, cậu rất có cảm giác đạt được thành tựu.

Quãng thời gian dưỡng thương cũng là giai đoạn tâm trạng của Mễ Thịnh rơi xuống thấp nhất, tâm tình của anh biến động rất lớn, những chuyện kiểu như nôn mửa giữa đêm giống đêm đầu tiên đều thường xuyên xảy ra. Đôi khi Mễ Thịnh cũng bị mất ngủ hoặc gặp ác mộng, những lúc anh cảm thấy khó chịu thì sẽ đi tìm Trần Tinh Trạch. Rất nhiều lần  rõ ràng là Trần Tinh Trạch đi ngủ một mình, nhưng sáng ra vừa mở mắt liền trông thấy Mễ Thịnh nằm ngủ bên cạnh.

Trần Tinh Trạch cảm thấy cảnh này rất ấm áp, đại khái là vì Mễ Thịnh luôn ngủ quay về phía cậu, chỉ cần liếc nhìn sẽ gặp ngay gương mặt say ngủ đáng yêu.

Nếu hôm nào trời đẹp, trong phòng đủ ánh sáng, Trần Tinh Trạch sẽ nằm nán lại trên giường ngắm nhìn Mễ Thịnh. Chỉ có điều Mễ Thịnh thính ngủ và mẫn cảm, luôn luôn chưa kịp ngắm được vài phút đồng hồ thì anh đã mở mắt.

Hôm nay cũng vậy, dưới ánh nhìn chăm chú của Trần Tinh Trạch, Mễ Thịnh mở mắt. Lúc anh mới tỉnh giấc thì sẽ có chút mờ mịt, ánh mắt nhìn quanh một hồi rồi mới đáp lên người Trần Tinh Trạch.

"Mấy giờ anh qua?" Trần Tinh Trạch khẽ hỏi.

"Chắc khoảng ba giờ……."

Mễ Thịnh vùi mình vào lòng Trần Tinh Trạch, Trần Tinh Trạch cẩn thận điểu chỉnh cho cánh tay trái của Mễ Thịnh nằm ngay ngực mình trước, rồi sau đó mới ôm lấy anh. Cậu phát hiện bản thân rất thích vuốt ve lưng của Mễ Thịnh, mà anh hình như cũng thích kiểu đụng chạm như thế.

"Bị sao vậy?"

"Nằm mơ."

"Ác mộng?"

"Không biết nữa……"

"Sao lại không biết chứ."

Mễ Thịnh nằm quá gần Trần Tinh Trạch, giọng nói cho dù rất khẽ cũng bị phóng đại. "Anh nằm mơ thấy chuyện trước đây…… Hôm cuối cùng chúng ta gặp nhau ba năm về trước, em còn nhớ không?"

Trần Tinh Trạch gật đầu, cho dù cậu có muốn trốn tránh, cũng không sao quên được những tháng ngày hỗn loạn ấy, cậu đã mất đi rất nhiều, cũng nhận được rất nhiều, và hiểu ra rất nhiều. Cậu chìm trong hồi ức. Mễ Thịnh chụp lấy tay của cậu. "Em đang nghĩ đến ai?" Anh ngước đầu nhìn cậu, "Đang nghĩ đến ai?"

"……Không nghĩ đến ai cả."

Mễ Thịnh càng nhích vào gần hơn, anh híp mắt, giống như đang kiểm tra xem Trần Tinh Trạch có nói dối không. Dưới ánh nắng, Trần Tinh Trạch trông thấy nơi đuôi mắt của Mễ Thịnh có nếp nhăn mờ mờ. Cậu hiểu ý của anh, ôm chặt anh nói: "Thật đấy, không nghĩ đến ai cả, đều đã qua hết rồi."

Mễ Thịnh vẫn có vẻ lưỡng lự, nhưng không tiếp tục gặng hỏi, nằm lại về chỗ cũ. Trần Tinh Trạch muốn đổi đề tài, cậu chồm qua ngửi ngửi người Mễ Thịnh: "Sao anh lúc nào cũng thơm vậy."

"Thế à."

"Ừ."

Dáng vẻ của Mễ Thịnh biếng nhác.

"Thích không?"

Trần Tinh Trạch cười ngốc nghếch gật đầu.

Mễ Thịnh ngắm nụ cười của cậu, chậm rãi vươn tay luồn xuống dưới lớp chăn mỏng, cố ý sờ bên hông của Trần Tinh Trạch, vùng quanh thắt lưng. Trần Tinh Trạch cảm thấy hơi nhột, "Đừng nhúc nhích……."Động tác của Mễ Thịnh chậm lại, nhưng không dừng tay. Dần dần, cảm giác nhột biến thành râm ran. Trần Tinh Trạch cảm nhận được phía dưới của mình sắp sửa biến dạng tới nơi, lòng than không xong rồi, muốn lui thân, không ngờ Mễ Thịnh khoá chặt lấy cậu.

"Thích không?"

"Em…….."

Bàn tay của Mễ Thịnh chậm rãi di chuyển đến khí cụ của Trần Tinh Trạch.

"AAaaa!" Không ngoài dự liệu, Trần Tinh Trạch bật lên tiếng rên. Cách hai lớp vải, cảm giác khi có khi không khiến cho cậu lập tức cứng hoàn toàn. Cậu khép chặt hai đùi, ra sức lui về phía sau trốn tránh. "M.. Mễ, Mễ Thịnh…….."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!