người dịch: idlehouse
Do được cứu chữa kịp thời, bệnh tình của mẹ Mễ Thịnh đã được khống chế, nằm viện 1 tuần xong liền được Mễ Tiệp đón về nhà điều dưỡng. Hôm chia tay, Mễ Tiệp lại đi tìm gặp riêng Trần Tinh Trạch 1 lần nữa.
Trần Tinh Trạch như đang nghênh địch, Mễ Tiệp nói: "Anh trai của tôi, tạm thời cảm phiền cậu chăm sóc, chí ít là cho đến khi cánh tay của anh ta lành hẳn."
Cô nói xong liền rời đi, Trần Tinh Trạch sửng sốt, rồi gọi với theo bóng lưng của cô ấy: "Chị vẫn quan tâm đến anh ấy đúng không ạ!"
Mễ Tiệp vẫn tiếp tục đi.
Trần Tinh Trạch lại la: "Rảnh thì liên lạc thường xuyên nhé!"
Mễ Tiệp: "…………"
Mễ Thịnh cho dì Vương thôi việc. Mẹ anh không còn ở đó nên cũng không cần người giúp việc nữa. Dì Vương rất tự trách về việc mẹ của Mễ Thịnh bị thương, khăng khăng đòi trả lại hai tháng tiền lương, nhưng Mễ Thịnh vẫn đưa hết cho dì ấy.
Trần Tinh Trạch chia tay với Mễ Tiệp xong, quay lại phòng bệnh tìm Mễ Thịnh, anh đang còn thu dọn những thứ đồ dùng của mẹ anh còn sót lại.
Trần Tinh Trạch đến bên giúp anh thu, "Anh nghỉ ngơi đi, để em làm."
Trần Tinh Trạch nhanh nhẹn vơ một phát, chậu bát chăn mền gì đều nhét hết vào trong bao, đứng thẳng người quệt mồ hôi. Vừa quay đầu, thấy Mễ Thịnh đang khom người gấp quần áo mẹ anh để lại. Bây giờ đã là giữa tháng Bảy, Mễ Thịnh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay vải mỏng, đứng phía sau nhìn có thể thấy từng lằn một của từng chiếc xương sườn hằn qua vải áo. Cặp mày của Trần Tinh Trạch tự động chau lại, đến bên cạnh kéo anh đứng thẳng, không nói gì mà thở dài trước đã.
"Sao thế?" Mễ Thịnh không chỉ mang thân thể hao gầy, mà giọng nói cũng nhẹ như không có sức. "Tôi dùng 1 tay vẫn có thể gấp đồ được."
Trần Tinh Trạch nói: "Chút nữa em về trường gom đồ một chuyến, anh về nhà trước, tối đến đợi em qua rồi cùng ăn cơm."
Mễ Thịnh: "Được, em muốn ăn gì, tôi đi mua trước."
Trần Tinh Trạch: "Đừng, em mua, anh cứ ở nhà đợi em đừng ra khỏi cửa." Cậu sợ bên ngoài mà có gió hơi lớn một chút thì sẽ cuốn Mễ Thịnh xuống sông Hoàng Phố mất.
Trần Tinh Trạch ngồi xe buýt về lại trường, dọc đường dùng di động tra "người quá gầy thì phải làm gì," bác sĩ trên mạng nói gầy là do công năng của lá lách và dạ dày hoạt động không tốt, phải chú ý thức ăn dinh dưỡng, từ từ điểu chỉnh từng bước một, hàng ngày phải rèn luỵện thân thể, quan trọng nhất là phải giữ cho tâm lý khoẻ mạnh, không để buồn phiền lo lắng.
Trần Tinh Trạch đọc chữ "không buồn phiền lo lắng" xong, cảm thấy khó khăn tứ bề.
Mấy hôm nay các khoa khác nhau trong trường đã lần lượt cho nghỉ hè, sân trường đâu đâu cũng có thể thấy những người xách hành lý chuẩn bị về nhà. Trần Tinh Trạch nhắm hướng lầu ký túc xá, giữa đường nhận được điện thoại của Ngô Hàng Chi.
"Hoạt động của bọn con ra sao rồi?"
Trần Tinh Trạch nói với gia đình, lý do kỳ nghỉ hè này không về là vì cậu tham gia hoạt động của xã đoàn.
"Vẫn bình thường ạ."
"Có bận không?"
Trần Tinh Trạch cười: "Mẹ có gì cứ nói đi thôi."
"Con còn nhớ dì Trương không? Người thổi sáo trong dàn nhạc của mẹ đó."
"Dạ nhớ chứ."
"Hôm nay mẹ mới hay, con trai của dì ấy cũng là đồng chí đấy!"
Trần Tinh Trạch leo cầu thang, "Vậy hả, coi bộ những gia đình nghệ thuật rất dễ đẻ ra dân Gay nhỉ."
"Anh ngậm mồm!"
Trần Tinh cười rộ lên.
"Con của dì ấy tên là Triệu Du, thua con 3 tuổi, hồi nhỏ con còn đã từng gặp qua nó nữa, còn nhớ không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!