Chương 37: (Vô Đề)

người dịch: idlehouse

Mễ Thịnh thấy Trần Tinh Trạch đến, giới thiệu hai bên với nhau.

"Đây là em gái tôi, Mễ Tiệp, đây……… đây là bạn của anh."

"Em tên là Trần Tinh Trạch, chào chị ạ."

"Chào cậu."

Giọng của Mễ Tiệp không cao không thấp, rất lạnh nhạt. Cô mang giày cao gót, cao gần bằng Mễ Thịnh, lưng thẳng tắp, trên người mặc một bộ đồ văn phòng tiêu chuẩn của phái nữ, trông rất khắc nghiệt. Miệng của cô mím lại thành một đường chỉ sắc bén, ánh mắt nhìn Trần Tinh Trạch như của bề trên đang phán xét, rất áp bức.

Trần Tinh Trạch hơi run.

Mễ Thịnh cũng lớn tuổi hơn Trần Tinh Trạch rất nhiều, nhưng khi cậu ở bên anh thì không thấy bị căng thẳng, cậu thường xuyên quên mất cách biệt tuổi tác giữa hai người, có đôi lúc thậm chí cậu còn cảm thấy Mễ Thịnh có những cử chỉ rất con nít và đáng yêu.

"Ai là người nhà, mời tới lấy thuốc." Y tá đến gọi, Mễ Thịnh trả lời, "Có đây…….." Anh theo y tá đi lấy thuốc, Trần Tinh Trạch âm thầm kêu thảm trong lòng, không muốn để anh đi.

Chỉ còn lại Mễ Tiệp và Trần Tinh Trạch, Trần Tinh Trạch có cảm giác như đang phải đơn độc đối mặt với thầy chủ nhiệm ban giám hiệu hồi học cấp 2.

"Ồ, để em vào trong thăm dì một chút." Trần Tinh Trạch muốn trốn vào trong phòng, Mễ Tiệp nói ở phía sau lưng: "Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ trông nom mẹ, đợi khi nào mẹ xuất viện tôi sẽ đưa bà ấy về."

Trần Tinh Trạch dừng bước: "Chị sẽ đưa dì đi? Vậy Mễ Thịnh thì sao ạ?"

Mễ Tiệp cười khẩy, "Để anh ta trông coi thì ra cái kết quả như bây giờ, đáng lẽ tôi đã phải đoán được trước mới đúng."

Trần Tinh Trạch cảm thấy nét cười của Mễ Tiệp rất tàn nhẫn, cậu biết mình không nên đi can thiệp vào việc trong nhà của người khác, nhưng vẫn không nhịn được muốn nói giúp Mễ Thịnh.

"Anh ấy chăm sóc dì rất tận tâm mà……. Lần này, lần này là rủi ro."

"Thế lần sau thì sao?"

"Sẽ không có lần sau đâu!"

"Cậu lấy cái gì ra để bảo đảm?"

"Em…….."

Giọng nói thong thả của Mễ Tiệp mang đến quá nhiều áp lực cho Trần Tinh Trạch, cậu không dám nhìn vào mắt Mễ Tiệp, lí nhí nói: "……. người làm việc cho ngành luật đều giống như chị sao?"

Lạnh cứ như tảng băng…….

Nét mặt Mễ Tiệp không đổi, "Sao cậu biết là tôi làm công việc ngành luật, là Mễ Thịnh nói với cậu?"

Trần Tinh Trạch: "Vâng, anh ấy có nhắc qua."

Mễ Tiệp vẫn một ánh mắt phán xét nhìn Trần Tinh Trạch, Trần Tinh Trạch không dám hó hé. Qua thêm một lúc, Mễ Tiệp nói: "Cậu qua đây, chúng ta tìm chỗ khác nói chuyện."

Mễ Tiệp dẫn đường, Trần Tinh Trạch bất đắc dĩ phải theo sau. Mễ Tiệp đi tới cuối hành lang, đẩy một cánh cửa lớn của lối cầu thang thoát hiểm, đợi Trần Tinh Trạch bước qua rồi lại đóng nó. Cánh cửa sắt chặn hết âm thanh, nền xi măng ẩm ướt cũng át đi mùi thuốc sát trùng. Mễ Tiếp dựa vào cửa sổ. Ngoài song có một chiếc cần cẩu khổng lồ, bệnh viện đang trong quá trình mở rộng quy mô, nhân viên thi công chạy tới chạy lui.

Mễ Tiệp móc ra một điếu thuốc lá, mồi lửa, rồi lại đưa gói thuốc về phía Trần Tinh Trạch ra ý, Trần Tinh Trạch lắc đầu: "Dạ em không hút."

Mễ Tiệp thu cất gói thuốc.

Trần Tinh Trạch: "Tư thế chị hút thuốc trông rất giống Mễ Thịnh……."

"Cậu hiểu Mễ Thịnh rất rõ?"

"Dạ cũng không phải hiểu rất rõ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!