Chương 36: (Vô Đề)

người dịch: idlehouse

Mễ Thịnh vừa ngất một cái, hiện trường rơi vào hỗn loạn. Bác sĩ kiểm tra, nói chỉ là do bị sốc, không có gì nghiêm trọng. Giữa đêm bệnh viện tạm thời không có phòng trống, Trần Tinh Trạch bế Mễ Thịnh qua chiếc giường bên phòng truyền dịch để nằm tạm.

Cả một đêm đều là Trần Tinh Trạch chạy tới chạy lui. Tiền phẫu thuật và tiền xe cứu thương toàn do cậu bỏ ra, mọi sắp xếp sau khi phẫu thuật xong cũng toàn do cậu an bài, thậm chí những lời dặn dò của bác sĩ về cách săn sóc cho bệnh nhân cũng toàn do cậu chăm chỉ ghi chép hết xuống không bỏ sót một câu. Làm xong hết mọi việc thì đã 4 giờ sáng, Trần Tinh Trạch ngồi phịch xuống băng ghế trong hành lang của bệnh viện, mạnh tay xoa xoa mặt mình.

Cô y tá nhỏ kia cũng cả đêm không ngủ, lúc này đây đang bải hoải ngồi sụp bên góc tường của hành lang. Không còn ai dư hơi đi oán trách cô nhỏ nữa, mọi người đều đang nghĩ lại chuyện ấy mà thấy sợ.  Trần Tinh Trạch cúi đầu, tay ấn ấn hai bên thái dương.

Nếu như cậu không ở lại nói chuyện với mẹ của Mễ Thịnh, nếu như cậu không kịp thời liên tưởng đến Ngô Hàng Chi và Triệu San, thậm chí nếu như cậu chỉ đứng hơi chếch đi một chút, không bắt được ánh mắt của mẹ của Mễ Thịnh, thế thì hiện giờ có lẽ bà đã đi luôn rồi. Ra đi trong giấc ngủ, giữa những tiếng cãi vã của con trai mình với người khác, giã từ thế giới này.

Nếu như xảy ra chuyện ấy, Trần Tinh Trạch không cách nào tưởng tượng được mai đây Mễ Thịnh sẽ nhớ lại ngày hôm nay ra sao.

"May thay…….." Cô nhỏ bó gối, cuộn người sụt sịt khóc. "May thay anh đã phát hiện ra, nếu không thì đã thảm rồi…….. nhưng mà bà ấy không lên cơn bịnh, thế thì tại sao lại muốn tự sát."

Trần Tinh Trạch lặng thinh.

Cô nhỏ: "Viện trưởng sao còn chưa tới, tôi muốn từ chức, tôi không muốn dính dáng gì tới người mắc bệnh tâm thần nữa."

Trần Tinh Trạch thở dài, quay vào lại trong phòng truyền dịch. Dì Vương đang ngồi canh Mễ Thịnh. Dì Vương đã khá lớn tuổi, cả đêm không ngủ khiến bà trông tiều tuỵ hẳn đi. Trần Tinh Trạch nói: "Dì nghỉ ngơi một chút đi, để cháu trông anh ấy cho." Mắt của dì Vương đã sưng húp mở không ra, bà vuốt vuốt má của Mễ Thịnh, giọng nói khàn khàn: "Hai mẹ con nhà này số khổ, rốt cuộc là chuyện gì không vượt qua nổi mà đến nông nỗi này."

"Không có gì không vượt qua nổi cả, đều sẽ tốt lên thôi ạ." Trần Tinh Trạch dặn dò dì Vương, "Dì về nhà trước đi, nghỉ ngơi một chút, mẹ của Mễ Thịnh phải ở lại bệnh viện một thời gian, ngày mai dì mang đồ dùng hằng ngày tới đây giùm cháu."

Dì Vương: "Được được, dì đi lấy ngay."

Dì Vương đi rồi, Trần Tinh Trạch ngồi xuống bên giường. Tư thế ngủ của Mễ Thịnh rất thiếu cảm giác an toàn, nằm cuộn mình lại. Trần Tinh Trạch vuốt nhẹ lên tóc của anh.  Cô nhỏ kia không hiểu vì sao mẹ của Mễ Thịnh lại tự sát, cậu hiểu. Cậu biết Mễ Thịnh cũng hiểu, nhưng cậu thà rằng Mễ Thịnh không hiểu. Mang trong lòng cảm giác phức tạp, Trần Tinh Trạch rướn người, đặt một nụ hôn lên trán Mễ Thịnh thay cho mẹ của anh.

Có lẽ cảm nhận được sự an ủi, Mễ Thịnh khẽ cựa mình. Trần Tinh Trạch phát hiện Mễ Thịnh cứ dùng miệng để thở, mũi dường như bị nghẹt. Cậu chạm nhẹ vào môi của anh, da khô nứt nẻ. Trần Tinh Trạch chạy đi tìm y tá xin sáp bôi môi, y tá nói hiện giờ quầy thuốc không mở cửa, đưa cho Trần Tinh Trạch một hộp vaseline nhỏ.

Trần Tinh Trạch rửa tay 3,4 lần, dùng đầu ngón tay thoa môi cho Mễ Thịnh. Một công việc tỉ mỉ như thế này vốn không thích hợp để một người đàn ông làm, nhưng lúc này đây, tâm tư của Trần Tinh Trạch còn tinh tế hơn đường thêu của một thiếu nữ, lúc cậu trình diễn với chiếc vĩ cầm trị giá hai, ba trăm vạn trong dàn nhạc của mẹ cậu, cậu cũng chưa từng bao giờ cẩn thận như hiện giờ.

Thoa thuốc xong, sắc trời đã tờ mờ sáng. Tất tả suốt một ngày một đêm, cho dù là thể trạng của Trần Tinh Trạch có cường tráng hơn đi nữa, lúc này vẫn tâm xác rã rời. Ngày mai là bắt đầu một tuần thi học kỳ, Trần Tinh Trạch bắt buộc phải quay về trường, cậu nhìn đồng hồ, hiện giờ mới 5 giờ sáng, cậu định bụng ngủ một giấc ngắn, buổi sáng sẽ quay về.

Mễ Thịnh có thói quen nằm nép vào mé giường, trên giường còn một khoảng trống, Trần Tinh Trạch cẩn thận nằm xuống. Cậu vốn chỉ định ngủ một tiếng rồi sẽ đi, nhưng đặt lưng xuống giường rồi, cậu lập tức như tiến vào cõi tiên, mắt vừa khép là vài giây sau đã bay xuyên mộng cảnh.

Sau chót, Trần Tinh Trạch bị tiếng khóc của trẻ nhỏ đánh thức, cậu nhọc nhằn lắm mới mở được mắt ra, mặt trời đã lên cao, trong phòng truyền dịch đầy bệnh nhân. Trần Tinh Trạch mắt nhắm mắt mở bò lồm cồm dậy, đeo kính lên. Một em bé đang truyền dịch được người mẹ ôm trong lòng, người mẹ trẻ đang dỗ dành con. "Bé ngoan của mẹ, nín đi nào, con coi cái quả đầu của anh kia kìa."

Trần Tinh Trạch: "………"

Cậu sờ sờ mái tóc của mình, không ngoài dự liệu, ngủ xong đã biến dạng. Cậu nghĩ bụng dù sao cũng đã vậy rồi, dứt khoát chọc cho em nhỏ cười một phen, thế là ấn mũi mình thành mũi heo, làm mắt lé, lắc lư đầu, em bé kia cười chảy cả nước mắt, Trần Tinh Trạch tâm tình cũng vui vẻ hẳn lên. Sau đó cậu lơ đễnh quay đầu thì đụng ngay ánh mắt của Mễ Thịnh đang lẳng lặng đứng ngay cuối chân giường.

Quê quá.

Trần Tinh Trạch ho hai tiếng, buông tay, sau đó liền trông thấy khuỷu tay trái của Mễ Thịnh đang bị bó bột, sắc mặt lập tức biến.

"Sao vậy anh?"

"Chả có gì, sáng nay thức dậy khuỷu tay bị sưng, không duỗi ra được, chụp x

-ray thì bác sĩ nói hơi gãy một chút, đừng có lo."

"Hả? Gãy xương?" Đầu mày của Trần Tinh Trạch nhíu chặt, "Tối hôm qua sao anh không nói chứ?"

Mễ Thịnh cúi đầu lặng thinh, Trần Tinh Trạch hiểu ra, tối hôm qua phong ba bão táp, chút đau đớn ở cánh tay này  Mễ Thịnh nào còn hơi sức để đi lo.

"Đau không anh?"

"Không sao."

"Dì ra sao rồi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!