người dịch: idlehouse
Mẹ của Mễ Thịnh đã bất ngờ té lầu tại khu điều dưỡng suối nước nóng.
Vào giờ cơm tối tập thể, bà nói muốn đi vệ sinh, sau đó không biết sao, rớt xuống từ cửa sổ của phòng ngủ. May là kiến trúc của nơi điều dưỡng xây tầng lầu không cao, độ cao khoảng hai tầng, bà rớt xuống thảm cỏ, được nhân viên quản lý ở dưới lầu phát hiện. Họ thấy bà đã tự bò dậy, còn phủi phủi bụi trên người, tựa như chả có chuyện gì to tát.
Trần Tinh Trạch bắt xe đi tìm Mễ Thịnh, lúc bấy giờ Mễ Thịnh vẫn chưa gọi được taxi, đứng chơ vơ chỗ ngã tư đường. Trần Tinh Trạch đón Mễ Thịnh vào trong xe. Sắc mặt Mễ Thịnh tái mét, môi cũng cắt không giọt máu, giống như bị doạ sợ chết khiếp.
Trần Tinh Trạch nói địa chỉ của khu điều dưỡng nằm bên suối nước nóng, bác tài nói: "Chỗ này hơi xa quá."
Trần Tinh Trạch: "Dạ cháu biết, nhưng bọn cháu đang rất gấp, bác làm ơn một chút được không ạ?"
Bác tài không tình nguyện lắm, nhưng cũng ngại không muốn đuổi người, rề rà nổ máy xe. Trần Tinh Trạch nắm lấy tay của Mễ Thịnh, khẽ hỏi: "Bên đó đã liên lạc với anh chưa? Tình hình ra sao rồi?"
Mễ Thịnh cúi đầu, mắt rất đỏ, nhưng không có nước mắt, Trần Tinh Trạch đoán rằng đại khái anh đã khóc xong xuôi.
"Em chạy ra như vầy……. ở trường có sao không?"
Trần Tinh Trạch nghe giọng nói đã khản đi của anh, viền mắt cay cay.
"Không sao, ngày mai bọn em không có lớp."
Thật ra cậu sắp thi cuối học kỳ tới nơi rồi, hiện giờ đang còn trong giai đoạn ôn thi.
Trần Tinh Trạch nắm tay của Mễ Thịnh. Ngoài cửa sổ là vô số ánh đèn chớp xuôi, tựa như một con rắn phát ra ánh sáng. Cậu nhớ đến chuyện của bản thân mình trước đây, đã vì Lục Hạo mà trễ nải kỳ thi khi đó, cảm thấy lịch sử luôn có những sự tương đồng đến kinh người. Nhưng thánh hiền cũng từng nói, không ai có thể tắm hai lần trên cùng một giòng sông, hai sự kiện, bất kể là giống nhau đến độ nào đi nữa, cũng sẽ có những chỗ khác nhau.
Mễ Thịnh không phải là Lục Hạo, mà cậu cũng không còn là cậu của năm xưa.
Mễ Thịnh vẫn còn đang run lên, Trần Tinh Trạch siết tay chặt hơn một chút, hy vọng có thể mang đến cho anh thêm chút sức mạnh.
Lúc bọn họ chạy đến được khu điều dưỡng, màn đêm buông dày đặc. Trên xe Mễ Thịnh đã gọi cho dì Vương, dì Vương đứng ngay cửa đón bọn họ. Vừa trông thấy Mễ Thịnh, dì Vương tự vả mặt mình.
"Dì suýt nữa đã làm nên tội lớn rồi!" Dì Vương vừa khóc vừa nói, "Rõ ràng là đáng lẽ ra dì phải đi theo chị ấy!"
"Mẹ cháu sao rồi dì?"
"May sao không gặp gì nguy hiểm, không thành chuyện lớn, còn không thì dì cũng chả còn mặt mũi gì để gặp cháu nữa!"
Trần Tinh Trạch đi sau dì Vương và Mễ Thịnh, dì Vương không ngừng kể lể: "Chị ấy té từ phòng ngủ ở tầng hai té xuống, dưới đất có thảm cỏ, may sao chị ấy không bị té gãy cổ. Nhân viên công tác nói tự chị ấy đứng dậy, lên lầu ăn một chút, sau đó y tá cho chị ấy uống thuốc an thần, rồi đi nghỉ ngơi. Haizzz, vốn là hôm nay rất tốt mà, không biết sao lại chợt lên cơn…….."
Họ lên đến lầu 2 của khu điều dưỡng, trong phòng đã tắt đèn, mẹ của Mễ Thịnh đang ngủ. Bên cạnh bà là một cô y tá, một cô bé tuổi khá trẻ. Mễ Thịnh lẳng lặng bước tới, vừa nhìn thấy mặt mẹ mình, anh bịt chặt lấy miệng để phòng hờ lỡ bật khóc thành tiếng.
Cô nhỏ kia đến bên Mễ Thịnh, khẽ nói: "Đã ngủ rồi, chắc không có chuyện gì lớn đâu, may sao lầu thấp."
Mễ Thịnh đang ở trong trạng thái quá kích động, gân xanh ở hai bên thái dương và trên trán đều lồi hết lên, anh không kiểm soát được lửa giận, trút hết lên đầu nhân viên chăm coi. "Các người chăm nom kiểu gì vậy?"
Cô nhỏ kia tự biết có lỗi, nói một cách chột dạ: "Cả nguyên ngày tâm tình của bác ấy rất tốt, ăn cũng được rất nhiều, còn kêu người tới chụp hình, ai ngờ đến tối lại bất chợt……."
Mễ Thịnh chỉ tay vào mặt cô nhỏ, "Cô kêu người quản lý của cô lại đây cho tôi, chuyện này không yên với tôi đâu, các người đừng hòng tôi cứ thế mà cho qua!"
Cô nhỏ: "Viện trưởng của chúng tôi vừa nghe xảy ra chuyện đã lập tức đang trên đường đến đây, chắc bây giờ cũng sắp tới rồi……. hay là anh theo tôi, chúng ta ra ngoài đợi, khỏi ồn ào quấy nhiễu giấc ngủ của bác gái. "
Mễ Thịnh trong cơn tam bành, đang còn bực bội vì không thể quát tháo ở đây.
"Được, cô ra đây cho tôi."
Dì Vương sợ bọn họ nảy ra xung đột quá khích, liền bước ra theo.
Nhoắng cái, trong phòng chỉ còn lại mình Trần Tinh Trạch. Cậu nhìn đồng hồ, tối nay e rằng không kịp để về trường nữa rồi. Cậu gửi một tin nhắn cho Di Khải, lúc cất di động đi, cậu thế mà lại vô tình gặp trúng ánh mắt của mẹ Mễ Thịnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!