Chương 34: (Vô Đề)

người dịch: idlehouse

Sau đó Mễ Thịnh phát hiện ra Trần Tinh Trạch, hỏi cậu: "Em đứng đó làm thần thủ hộ à?"

Trần Tinh Trạch không nói gì, Mễ Thịnh cảm thấy cậu hơi lạ lạ, hỏi: "Sao thế?"

Trần Tinh Trạch lắc đầu, "Không có gì." Mễ Thịnh tắt bếp, mở lồng hấp ra, hơi nước bốc nghi ngút. Anh dùng một chiếc khăn ướt để chuẩn bị lấy chiếc đĩa ra, bị Trần Tinh Trạch nắm tay giữ lại, "Đợi hơi nước bốc bớt đi đã."

Cổ tay mảnh dẻ của Mễ Thịnh hình như khẽ giãy ra, nhưng rất nhẹ, không có kết quả.

Gian bếp tĩnh lặng, nửa phút sau, Trần Tinh Trạch đón lấy chiếc khăn từ tay Mễ Thịnh, nhấc chiếc đĩa ra. Hai người lặng lẽ vào chỗ bàn ăn trong phòng khách. "À, đũa……" Ngồi xuống xong rồi Mễ Thịnh mới nhớ phải lấy đũa, vừa định đứng lên lại bị Trần Tinh Trạch ấn xuống tiếp, "Để em lấy cho."

Mễ Thịnh ngồi yên, nhìn Trần Tinh Trạch đi vào bếp, dưới mặt bàn, anh dùng tay kia bóp chặt lấy chỗ mới bị Trần Tinh Trạch chạm vào.

Trần Tinh Trạch đem tới hai đôi đũa, Mễ Thịnh nói: "Tôi không đói, em ăn trước đi."

Trần Tinh Trạch nếm một miếng, vẻ mặt của Mễ Thịnh thận trọng, mãi đến khi Trần Tinh Trạch kêu lên "Món này ngon quá đi," thì mới thở phào, ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trần Tinh Trạch cắm đầu ăn như điên, "Món này mua ở chỗ nào thế anh?"

Mễ Thịnh thờ ơ: "Quên rồi."

"Quên rồi?"

"Ừ."

Trần Tinh Trạch ngẩng đầu, Mễ Thịnh đang xoáy người nhìn ra ngoài cửa sổ, tư thế ấy rất giống như một cánh hạc ngoái đầu.

Trần Tinh Trạch vốn không đói lắm, nhưng món xôi này quá ngon, bầu không khí cũng rất nhàn nhã, cậu cứ ăn hết miếng này đến miếng khác, chẳng mấy chốc đã ăn chỉ còn lại một góc nhỏ. Trong lúc ấy Mễ Thịnh vẫn giữ im lặng. Bóng nắng chạy từ giữa bàn cho đến góc bàn, màu sắc cũng đổi từ nhạt sang đậm, nhưng hai người trong cảnh hoàn toàn không cảm nhận được những thay đổi ấy của thời gian.

"Anh cũng ăn mấy miếng đi."

"Tôi nói rồi, tôi không đói."

"Em sắp chịu hết nổi rồi…….."

Mễ Thịnh quay đầu lại, nhìn thấy Trần Tinh Trạch đang nằm bò trên bàn, đĩa xôi bát bảo đã bị ăn hết ¾.   Trần Tinh Trạch ăn uống rất lịch sự, lúc nào cũng xắn phần xong múc qua bát mình rồi mới bắt đầu ăn, miếng xôi nhỏ còn lại nằm rất chỉnh tề trên đĩa.

"Giúp chút đi mà."

Dưới ánh mắt cầu cứu của Trần Tinh Trạch, Mễ Thịnh cầm đĩa xôi để trước mặt mình, nhấc đũa lên, thấp giọng nói: "Em mà cứ nhìn tôi như vầy tôi ăn không được."

Trần Tinh Trạch cười hì hì, "Vậy em đi dọn nhà bếp đây."

Cậu vui vẻ vào bếp rửa xoong, Trần Tinh Trạch gắp từng chút từng chút của phần xôi còn lại bỏ vào miệng. Anh ăn rất ít, một miếng xôi thế này đã đủ để anh thấy no. Ngồi trên ghế, bụng đã ăn no mang lại cảm giác rất chân thực, kèm theo tiếng kỳ cọ xối nước trong bếp, khiến Mễ Thịnh chợt nảy sinh ảo giác như đã trải qua một cuộc sống như vầy từ rất lâu rồi.

Tiếng di động đổ chuông kéo anh về lại hiện thực, Vệ Khang gọi đến, nói chốc nữa sẽ ghé anh lấy mẫu trang phục.

"Còn quãng 30 phút nữa là tôi tới."

Mễ Thịnh cúp máy, ngây người ra hết 2 giây, sau đó giật mình choàng tỉnh. Anh chạy đến cửa phòng bếp, Trần Tinh Trạch vừa mới dọn dẹp nhà bếp xong, đang còn tán thưởng thành quả công lao của mình, Mễ Thịnh nói: "Em đi đi."

Trần Tinh Trạch ngoái lại, "Sao cơ?"

"Kêu em đi."

Trần Tinh Trạch không sao hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.

Có bị đánh chết thì Mễ Thịnh cũng không muốn để cho người của Tống Bách Dương chạm mặt với Trần Tinh Trạch, anh kéo cánh tay của Trần Tinh Trạch lôi về phía cửa. "Kêu em tới là để giải quyết thức ăn mua về, giờ ăn xong rồi thì mau mau đi đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!