Chương 33: (Vô Đề)

người dịch: idlehouse

Sau khi nghe "diễn thuyết" của Trần Tinh Trạch ở buổi tụ họp về, Mễ Thịnh thừa nhận mình là một tội nhân.

Một tội nhân âm thầm hoan hỉ vì hành động tội lỗi của mình.

Anh tự ý đem câu "lần đầu tiên tớ muốn làm với người mình thích" của Trần Tinh Trạch sửa  thành "Tớ đã làm lần đầu tiên với người mình thích rồi," sau đó lưu vào trong đầu.

Anh hoàn toàn không quan tâm chuyện liệu đây có phải là gạt người dối mình hay không, trái lại anh rất thích thứ cảm giác này, chỉ cần một chút sự thật, bao nhiêu phần còn lại đều là giả tạo, có thế mới giống như hết thảy mọi cảm tình đều nằm trong lòng bàn tay anh.

"Mẹ, nếu mà còn tiếp tục như vầy nữa,  không chừng con sẽ theo làm bạn với mẹ mất."

Hôm nay hiếm hoi lắm mới được rảnh rỗi, Mễ Thịnh đang giúp mẹ anh thu xếp đồ đạc. Mẹ anh sắp đi tham dự một hoạt động điều trị ở suối nước nóng dành cho những người mắc bệnh liên quan đến tâm thần, thời hạn 3 ngày, dì Vương sẽ đi theo giúp trông coi.

"Cuối cùng con đã hiểu vì sao mẹ lại thích ngủ như vậy, con người quả nhiên vẫn cần phải dựa vào mơ mộng mới có thể tiếp tục sống. Mẹ nói xem, nếu như con cũng thành giống y như mẹ, liệu có nhẹ nhõm hơn rất nhiều không."

Mẹ anh nhìn anh, khẽ hỏi: "Con buồn ngủ rồi à?"

Đầu ngón tay của Mễ Thịnh thoáng ngừng lại.

Mẹ anh: "Muốn ngủ không?" Bà vươn tay vuốt ve mặt Mễ Thịnh, "Con ngoan, mệt rồi thì hãy ngủ một chút đi."

Hôm nay trời xanh trong, nắng sớm xuyên qua cửa sổ lồi chiếu lên mặt của Mễ Thịnh. Anh mím môi, ánh mắt lay động, trở tay nắm lấy bàn tay của mẹ mình. "Con không mệt, mẹ, con sẽ không ngủ đâu, con sẽ chăm sóc cho mẹ thật chu đáo. Cho nên mẹ phải hứa với con, nhất định phải tiếp tục sống thật khoẻ mạnh bên con."

Tinh thần của mẹ anh lúc tốt lúc xấu, đa số thời gian là nửa mê nửa tỉnh, ở một mức độ nào đó, điều này giúp giảm bớt muộn phiền của bà, cũng có lúc bà sẽ để lộ nụ cười từ ái, đẹp rực rỡ như thời còn trẻ.

Dì Vương bước ra từ trong bếp, nhìn Mễ Thịnh, nói: "Hai mẹ con cháu hôm nay tâm trạng tốt quá nhỉ."

Mễ Thịnh dạ một tiếng.

Dì Vương lại nói: "Hễ cháu vui lên một cái là cả căn phòng sáng bừng."

Mễ Thịnh tiếp tục giúp mẹ mình thu xếp hành lý.

Dì Vương đánh giá anh, hỏi: "Cháu mua đồ mới hả?"

"Dạ." Anh vẫn còn mặc chiếc áo tham dự tiệc đêm qua.

Dì Vương: "Lâu lắm rồi cháu chưa mua đồ mới, mặc vào thật là đẹp." Dì bước vào trong nhà bếp, vừa đi vừa cằn nhằn, "Chỉ là cháu gầy quá đi, hôm qua trạng thái của mẹ cháu khá, tự chị ấy đã vào bếp nấu nếp, rồi đồ xôi thập cẩm bát bảo cho cháu. Nhưng mà lúc cháu về thì đã quá muộn, nên dì đem bỏ tủ lạnh rồi, có muốn nếm một chút không? Mà tay nghề nấu nướng của mẹ cháu cũng quá tuyệt, giống như đầu bếp chuyên nghiệp vậy, làm dì hết cả hồn.

Cháu mau mau vào xem món chị ấy nấu."

Mễ Thịnh vào bếp, món xôi thập cẩm trông như một túp lều Mông Cổ (yurt) con con nằm úp trên chiếc đĩa, vô cùng đáng yêu

Dì Vương cầm đĩa lên, "Để dì giúp cháu hâm nóng."

Mễ Thịnh ngăn dì ấy lại, "Đợi chút đi ạ."

Dì Vương: "Không đói hả? Bây giờ mà không hâm thì tí nữa dì đưa mẹ cháu ra khỏi cửa rồi, cháu sẽ phải tự mình hâm đấy."

Mễ Thịnh: "Không sao ạ, cháu tự làm được rồi."

Dì Vương đi giúp mẹ của Mễ Thịnh chuẩn bị những việc sau chót trước khi xuất phát, mẹ anh hiếm hoi lắm mới mặc váy đầm, dì Vương không ngớt lời khen, "Chị Từ, chị thật là đẹp quá đi."

Trước lúc rời khỏi nhà, dì Vương dặn đi dặn lại với Mễ Thịnh. "Lúc cháu hâm đồ ăn nhất định phải đứng canh, làm xong phải tắt bếp gas. Tối đến trước khi đi ngủ phải khoá cửa, cửa sổ cũng phải chốt, đừng có xem thường quân ăn trộm, chúng nó leo vào được đấy."

Mễ Thịch bất lực, "Dì coi cháu là trẻ lên ba sao?"

"Có lúc cháu còn  ngây ngô hơn cả trẻ nhỏ nữa cơ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!