Chương 32: (Vô Đề)

người dịch: idlehouse

Tiến triển sau khi trùng phùng hoàn toàn không thuận lợi như Trần Tinh Trạch tưởng tượng.

Nếu như nói, trước đây tính cách của Mễ Thịnh hơi khó đoán, thế thì hiện giờ đối với Trần Tinh Trạch, anh đã là một sự tồn tại thâm sâu khó lường. Trước đây tuy Trần Tinh Trạch không sao thăm dò được nội tâm của Mễ Thịnh, nhưng ít ra cậu còn có thể phân biệt được khi nào anh vui, khi nào anh buồn. Chứ còn bây giờ, bất kể bọn họ thảo luận chuyện gì, Mễ Thịnh đều chỉ mang đúng một vẻ mặt:  giống như đang cười, nhưng lại không giống như đang cười, cả người cứ phất phơ không chạm đất, tựa như chỉ cần một cơn gió thoảng là sẽ cuốn theo đi.  

Cuối cùng, Di Khải khui ra được thực trạng từ miệng của Trần Tinh Trạch.

"Cậu đến Thượng Hải là vì để tìm cái người này?"

"Cứ cho là vậy đi."

"Vậy trước đây cậu kiếm không ra người mỗi ngày còn vui vẻ lắm cơ mà, sao giờ tìm được rồi thì lại giậm chân tại chỗ?"

"Tớ không biết anh ấy đang nghĩ gì, cũng không dám gặng hỏi, sợ sẽ nói sai."

"Người ta bảo cứ cách hai năm là một hố sâu thế hệ, bọn cậu cách nhau 10 năm, hố cực sâu cũng không đủ để hình dung, chắc phải nói là một vực sâu hiểm trở mới đúng."

Cuối cùng có lẽ là do nhìn thấy Trần Tinh Trạch quá ủ dột, Di Khải quyết định ra tay cứu vớt, đề nghị để cho cậu ta mời Mễ Thịnh tới tham gia bữa tiệc sinh nhật của mình.

"Người tớ gọi đến toàn là bạn bè trong giới, tuổi tác lớn cỡ nào cũng có. Cậu gọi anh ta tới ngồi chơi, không khí sôi nổi một chút thì bọn cậu giao lưu cũng dễ dàng hơn."

Thế là Trần Tinh Trạch gọi điện cho Mễ Thịnh, hỏi anh có bằng lòng đi dự tiệc không. Giọng của Mễ Thịnh nghe có vẻ không hào hứng chút nào, nhưng vẫn đồng ý.

Hôm sinh nhật, Di Khải thuê bao nguyên một phòng bao ở KTV. Di Khải tự xưng mình là tình thánh, lõi đời lõi người, giao thiệp rộng với giới Gay ở Thượng Hải, người có mặt đều đến từ nhiều ngành nghề, học sinh khá nhiều, nhưng cũng có không ít những thành phần nhân sĩ khác trong xã hội.

Nhưng đêm ấy so với tất cả mọi người, Mễ Thịnh vẫn đẹp nhất.

Trần Tinh Trạch cảm thấy, có lẽ Mễ Thịnh đã cố ý sửa soạn. Nhưng mà nói như vậy cũng không chính xác lắm, bởi vì Mễ Thịnh vốn là người trong lãnh vực tạo hình, rất am hiểu cách ăn cách mặc. Chỉ có điều, hôm ấy anh đẹp đến không thể nào hiểu được, tóc tai chỉnh tề, ưu nhã thần bí, ngay đến cả tư thế đứng ngồi và từng nếp gấp của quần áo, đều giống như là được tỉ mỉ soạn trước.

Song, Trần Tinh Trạch lại nghĩ, hình như Mễ Thịnh chả có lý do gì phải đi hao tốn tâm sức chỉ vì bữa tiệc này của Di Khải cả. Cậu không dám suy nghĩ sâu xa hơn, nên tự giải thích với bản thân, Mễ Thịnh đẹp như thế, đều là do vốn liếng trời sinh.

Ngoại hình của Mễ Thịnh thu hút một đống người,  kéo nhau tới bắt chuyện với anh, anh không từ chối bất cứ ai, bất kể người nào đánh tiếng với anh, anh đều tươi cười chào hỏi, bận rộn đến độ chả buồn để ý đến sự tồn tại của Trần Tinh Trạch.

Trần Tinh Trạch vừa đứng bên nhìn Mễ Thịnh được lòng quần chúng như vậy, không nói rõ được cảm giác của mình là gì.

Di Khải sáp đến bên cậu, thì thầm, "Cậu thảm rồi……."

Trần Tinh Trạch quay qua, Di Khải nói: "Cái anh bạn này của cậu, thành tinh rồi."

"Ý là gì?"

Di Khải cười xấu xa với cậu, Trần Tinh Trạch nhìn theo ánh mắt của cậu ta, cách đó không xa Mễ Thịnh đang trò chuyện với 2 người đàn ông, hình như anh đã liếc về phía này một cái. Tuy nhiên, ánh mắt đó nhanh chóng biến đi trong tíc tắc.

Di Khải thân mật áp lên vai của Trần Tinh Trạch, Trần Tinh Trạch cảm thấy hơi kỳ.

"Làm gì đây?"

"Suỵt……" Di Khải nói một cách thần bí, "Cậu coi như tớ đang giúp cậu đi."

"Có phải là cậu đã uống say rồi không?"

"Đồ ngu."

Mọi người uống rượu xong, càng lúc càng buông thả, quây lại thảo luận đề tài liên quan đến sex. Có mấy em #0 dạn dĩ phóng khoáng không ngại ngùng gì kể hết lịch sử giường chiếu của mình ra, than phiền và oán trách những bạn tình đã không thoả mãn được họ. Trần Tinh Trạch nghe xong đỏ mặt tía tai không ngẩng đầu lên được, bị ai đó bắt gặp, bảo cậu cũng kể chuyện của mình, Trần Tinh Trạch không nói, liền bị cả đám vây quanh.

Cậu không đỡ nổi, nhìn Di Khải cầu cứu, Di Khải tươi cười bảo: "Nói đi mà nói đi mà, tớ cũng muốn biết."

Trần Tinh Trạch chịu thua, đỏ bừng mặt đáp là mình chưa có loại trải nghiệm này, bà con đều chấn động.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!