người dịch: idlehouse
"Thượng Hải?" Lời của Trần Tinh Trạch khiến cho bố mẹ cậu phải hỏi. "Tại sao đi Thượng Hải, Bắc Kinh không tốt sao, còn gần nhà một chút."
"Bắc Kinh…….." Trần Tinh Trạch vắt óc tìm lý do, "Bắc Kinh bị ô nhiễm quá nghiêm trọng."
"Thượng Hải không ô nhiễm?"
"Bắc Kinh quá lạnh."
Ngô Hàng Chi bắt đầu nhai củ cải khô.
Trần Tinh Trạch: "Khí hậu cũng khô nữa, không tốt cho da dẻ."
Trần Hà gõ gõ bát cơm, "Con là một thằng đàn ông, mà lại đi lo da dẻ tốt hay không tốt?"
Trần Tinh Trạch: "Sao không lo được chứ."
Cậu nhăn nhó xoắn xuýt, Ngô Hàng Chi vỗ vỗ vai Trần Hà: "Chú ý lời nói một chút, người ta mang thân phận "đồng chí," nhỡ yêu thích cái đẹp hơn đám con trai bình thường thì sao."
Trần Tinh Trạch vội vàng nói: "Không sai, chính là như vậy! Câu nói rất cảm thông và đầy tôn trọng!"
Trần Hà: "Chi bằng bố tới thẩm mỹ viện làm thẻ hội viên cho con đi vậy."
Ngô Hàng Chi cười rộ lên, Trần Tinh Trạch tức méo mặt. Trần Hà đứng lên, phất phất tay, nói rất thoải mái: "Muốn đi thì đi đi, tranh thủ lúc còn trẻ đi xa một chút, cũng có cái tốt của nó."
Ngô Hàng Chi véo véo mặt của Trần Tinh Trạch, dọn dẹp chén đũa đem vào trong nhà bếp.
Thế là, một ngày giữa hè của tháng Tám, Trần Tinh Trạch xách va li ngập đồ, đáp xuống phi trường Phổ Đông. Đây không phải là lần đầu cậu đến Thượng Hải, lúc còn bé, Ngô Hàng Chi đi trình diễn đã từng dắt cậu theo, nhưng lúc ấy chỉ cưỡi ngựa xe hoa, chả còn nhớ gì. Lần này cậu sẽ phải ở đây 4 năm, dọc đường bắt xe đến trường học, ngay cả hoa cỏ dại mọc ven đường đều được cậu quan sát vô cùng kỹ lưỡng.
Đang trong quãng thời gian đón sinh viên mới, sân trường nhộn nhịp tưng bừng. Trần Tinh Trạch kéo hành lý đi dạo mấy vòng quanh khuôn viên, leo lên một hòn non bộ trồng đầy hoa, nhìn hoa súng trong ao, cười tươi roi rói.
Cậu không hề hay biết, mọi hành vi của cậu đều bị hai người đang đứng trên lầu ký túc xá kế bên trông thấy hết.
Hưởng thụ gió mát đang phát ra từ máy lạnh, Di Khải dựa người bên bậu cửa sổ cắn hạt dưa. Vóc người của cậu ta hơi lùn, dáng rất mảnh mai, ngũ quan trông mềm mại ẻo lả. Đầu bôi đầy keo, mỗi một sợi tóc đều ngay ngắn dán ngược ra phía sau đầu, để lộ vầng trán rộng trơn láng. Lúc cắn hạt dưa, ngón út của bàn tay sẽ tự động vểnh lên, ngón cái và ngón áp út đều đeo nhẫn trang sức.
Tóm lại, một con người ăn diện rất điệu đà.
Tác phong của cậu ta nhàn nhã, mở miệng ra là một đống tiếng Hẹ đặc sệt chết người.
Mi xem cái tên ngu ngốc kia, đầu óc hỏng mất rồi, đứng ngay dưới cái nắng đó mà tham quan.)
Bên cạnh Di Khải là anh bạn chơi từ nhỏ của cậu ta, Lư Tiểu Phi, hai người là hàng xóm lớn lên cùng nhau, giờ đây cùng học chung một trường đại học, cùng một chuyên ngành, được xếp vào cùng một phòng ký túc xá.
Nhìn Di Khải đang còn thảnh thơi rỗi hơi, Lư Tiểu Phi bực mình: "^^%^*&$%$!%*(^&F^" (Cậu có cách nào dọn dẹp sàn cho sạch sẽ được không rỗi, một đống vỏ hạt dưa như vầy để người ta thấy được thì còn thể thống gì.)
Di Khải vẫn bình chân như vại, Lư Tiểu Phi lại nghiêm túc phê bình: "*&^&^@%$^#^$!$!^FGA ^%#*&$&@" (Cậu có phải Gay nữa không vậy, có cách nào đừng mất vệ sinh như vậy hay không!)
Di Khải đảo mắt khinh bỉ, quay đầu qua: "[email protected]^&$I*%(*UJQ%$T!"
(Chê tớ mất vệ sinh vậy thì cậu dọn giùm tớ đi, cậu không giúp tớ, tớ sẽ làm nũng cho cậu xem.)
Lư Tiểu Phi lập tức nổi hết da gà da vịt lên.
Đang lúc hai người đấu khẩu xem ai phải đi quét sàn, cửa phòng có tiếng gõ.
Di Khải mở cửa, nhìn thấy người đứng trước cửa, trợn mắt lên.
"Ối, đâu ra một cây cột trụ thế, đứng ngay trước cửa phòng chúng ta rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!