Chương 30: (Vô Đề)

người dịch: idlehouse

Trần Tinh Trạch phẫn nộ khích động chạy về nhà. Ngô Hàng Chi và Trần Hà đều đã đi công tác, một mình cậu đi vòng vòng quanh nhà vô mục đích, cảm thấy trong bụng như đầy phong ba bão táp, không có nơi nào để trút ra.

Nhưng bất kể cậu không cam lòng đến nhường nào, đối với một người vẫn mang nhiệm vụ phải ôn thi cho năm sau, những gì cậu có thể làm thực sự quá ít. Cậu không thể nào đi Thượng Hải tìm Mễ Thịnh, huống chi trong tay không có bất cứ cách thức liên lạc nào, cậu có đi tìm cũng tìm không ra.

U uất rất lâu, cuối cùng Trần Tinh Trạch vẫn tập trung tinh thần cố gắng ôn thi.

Mà trong mấy ngày Trần Tinh Trạch lo việc thi cử, Mễ Thịnh đã gặp Tống Bách Dương ở Thượng Hải.

Mễ Thịnh dọn tới Thượng Hải hồi tháng 5, lúc đó Tống Bách Dương còn đang đóng phim truyền hình, một tháng sau mới về đến Thượng Hải. Trong một ngày hè oi bức, người quản lý của anh ta là Vệ Khang gọi cho Mễ Thịnh, hẹn địa điểm và thời gian gặp mặt.

Trước khi đi, Mễ Thịnh đã suy tính đến việc có nên mua một bộ đồ mới hay không, sau đó cảm thấy mua đồ để đi gặp Tống Bách Dương cũng không cần thiết cho lắm, nên mặc lại chiếc áo sơ mi đã từng mặc lúc gặp Trần Tinh Trạch lần đầu rồi đi luôn.

Hẹn lúc 12 giờ khuya, nhưng Mễ Thịnh đợi mãi đến hai giờ sáng, Tống Bách Dương mới đủng đỉnh khoan thai bước vào.

Tống Bách Dương nay đã 30 tuổi, tuy đang ở độ tuổi mãn thì, nhưng vẫn kiên trì dùng hình tượng trẻ trung để xuất hiện trên màn ảnh. Nói cho cùng thì nền tảng của Tống Bách Dương cũng không gọi là tồi, nhưng tính cách của anh ta nóng nảy, lại trầm mê trong thuốc lá và tửu sắc, rất mau già. Để bảo tồn hình tượng trẻ trung, anh ta đã chỉnh hình rất nhiều lần, mỗi tháng tốn rất nhiều tiền đi dưỡng da.

Tống Bách Dương vào cửa xong trực tiếp đến ngay chỗ Mễ Thịnh, lúc anh ta ghé đến gần, Mễ Thịnh ngửi được mùi rượu nồng nặc.

Tống Bách Dương gom ba bước thành hai, xốc Mễ Thịnh từ dưới sô pha dậy, đánh giá từ trên xuống dưới, nói một cách kích động: "Bao nhiêu năm qua, anh nhớ em quá đi mất."

Mễ Thịnh bất động để mặc cho anh ta ôm, một chốc sau Tống Bách Dương ôm đủ rồi, xoay người đi tới tủ đựng rượu, lấy ra một chai rượu đỏ. Anh ta vừa vặn nút chai vừa tham lam nhìn Mễ Thịnh.

"Mấy năm nay em sống ra sao?" Tống Bách Dương hỏi.

"Chả ra sao cả, cứ vầy thôi."

"Anh nghe người ta nói, em mở một chỗ chuyên tạo hình phải không, loại công việc này không có ai chống lưng thì không dễ làm."

"Ừ."

"Trông em gầy thành cái dạng này, chắc cuộc sống rất khó khăn nhỉ."

"Gắng gượng thì cũng tạm."

"Có thể sống tốt hơn thì sao phải gắng gượng, năm ngoái anh tìm em sao em không tới, vẫn còn trách anh?" Tống Bách Dương mở xong chai rượu, rót ra hai ly, "Nào, chúc mừng chúng ta đã gặp lại sau bao năm xa cách."

Mễ Thịnh uống xong một ly, Tống Bách Dương lại rót nữa. Tống Bách Dương ngồi vắt chéo chân trên ghế sô pha, đá đá bàn chân, có vẻ là tâm trạng đang rất tốt. "Sao uống rượu dữ vậy, gặp lại anh nên căng thẳng?"

Không.

Bởi vì say rồi sẽ không phải nghĩ đến những chuyện không vui.

Tuy trong lòng đã có câu trả lời, nhưng Mễ Thịnh vẫn thuận theo ý của Tống Bách Dương, gật đầu một cái.

Im lặng một hồi, Tống Bách Dương trầm giọng hỏi: "Sao em không cười với anh?"

Nghe xong Mễ Thịnh phì cười, nói rất khẽ, giọng nhẹ tênh: "Nãy thì chả có gì đáng để cười, anh nói xong câu đó thì đã có chuyện cho tôi cười."

Tống Bách Dương cũng không giận, nhếch mép, nói: "Lúc em tới chỗ Cao Hỷ Văn cũng như thế này?"

Mễ Thịnh: "Không, đạo diễn Cao thực tế hơn, không đòi hỏi tôi phải cười."

Tống Bách Dương: "Có phải là em vẫn còn giận chuyện của 10 năm về trước?"

Mễ Thịnh làm ra vẻ ngạc nhiên, "Ô, tôi còn tưởng là quý chủ Tống tiên sinh hay quên, đã sớm chả còn nhớ gì nữa đấy chứ."

Tống Bách Dương cười lạnh, lại rót cho mình một ly rượu, thong thả nói: "Thôi mà Mễ Thịnh, đã là chuyện nhiều năm trước rồi, có nghiêm trọng hơn đi nữa cũng nên để nó trôi dần đi. Hơn nữa em có bao giờ nghĩ, nếu như khi đó anh cũng ra khỏi tủ với em, kết quả sẽ là chết hết cả đám. Cả hai đều bị thiệt thì có gì hay ho? Em xem, bây giờ anh vẫn có thể giúp đỡ em, thế này có tốt hơn không."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!