người dịch: idlehouse
Cấp 2, Trần Tinh Trạch và Vưu Tiểu Lâm bị tách ra hai trường khác nhau, tuỳ theo khu vực trú ngụ.
Trần Tinh Trạch đã hết sức cố gắng khắc phục điều này, năn nỉ ỉ ôi xin bố mình tìm người lôi kéo quan hệ để cho cậu được chuyển đến trường cấp 2 của Vưu Tiểu Lâm.
"Trường Vũ Điền cách nhà quá xa con à, cũng không phải trường đặc biệt tốt, tại sao muốn chuyển đến đó?"
Vấn đề ở đây vốn không phải là trường đó có tốt hay không. Trần Tinh Trạch chả buồn quan tâm gì đến chất lượng trường, nhưng đáng tiếc bố mẹ cậu quan tâm, bất kể bình thường cậu được họ cưng yêu chiều chuộng ra sao, khi họ xử lý những vấn đề mấu chốt thì sẽ nói một là một, hai là hai.
Trần Tinh Trạch hết cách, cứ thế mà bị tách ra khỏi Vưu Tiểu Lâm.
Đúng là một ngày như một năm.
Vì cái màn yêu đương trắc trở này, Trần Tinh Trạch sớm trưởng thành hơn những đứa trẻ đồng trang lứa, mới chừng đó tuổi mà đã hiểu được tâm rối tơ vò. Cậu trải nghiệm những cảm giác gọi là "buồn xuân sầu thu, tự chuốc phiền ưu" sớm hơn cả đám con gái.
Vừa lên tới cấp 2, bố mẹ đã mua cho Trần Tinh Trạch một chiếc di động, rất nhiều người trong lớp đều hâm mộ cậu. Nhưng đáng tiếc là ở điểm này, Trần Tinh Trạch khác với những đứa trẻ khác, cậu không có hứng thú gì mấy với những thứ này, bởi vì cậu biết chắc, Vưu Tiểu Lâm không có di động, mà cho dù có, anh không phí thời gian nói chuyện trên điện thoại.
Sau khi quen biết Vưu Tiểu Lâm, Trần Tinh Trạch bắt đầu có thói quen viết nhật ký, những lúc không sao xoa dịu được nỗi nhớ, cậu sẽ giở những trang nhật ký của ngày trước ra để đọc, ôn lại từng li từng tí trong quá khứ, có đôi khi giống như đang đọc một câu chuyện của ai khác, không nhịn được vừa khóc vừa cười.
Tuy không cùng học chung một trường, nhưng tình cảm của Trần Tinh Trạch đối với Vưu Tiểu Lâm không hề giảm đi một chút nào. Ngày họ tốt nghiệp tiểu học, Trần Tinh Trạch yêu cầu Vưu Tiểu Lâm cho cậu một lời hứa—–Mỗi tuần họ đều sẽ liên lạc với nhau một lần.
Thế là thời gian gọi điện thoại vào mỗi thứ Bảy trở thành nơi Trần Tinh Trạch ký gửi tình cảm. Lần nào cậu cũng đợi từ rất sớm bên điện thoại, vừa nhẩm thầm số điện thoại cậu đã học thuộc lòng, vừa nhìn đồng hồ, khi nào cảm thấy đã đến lúc, liền gọi đi.
Rõ ràng là trống ngực thình thình, nhưng vẫn dùng giọng điệu bình tĩnh nhất để chuyện trò.
Những việc này, Trần Tinh Trạch đã sớm quen rồi.
Đề tài họ tán gẫu trên điện thoại rất tầm thường, chủ yếu là xoay quanh chuyện học hành, thật ra Tần Tinh Trạch hoàn toàn chả có chút hứng thú gì với những chuyện đó, nhưng cậu muốn nghe giọng của Vưu Tiểu Lâm, mà đề tài học hành rất dễ khiến anh mở miệng.
Nói được mười mấy phút thì mẹ của Vưu Tiểu Lâm sẽ bắt đầu hối. Trần Tinh Trạch lưu luyến bịn rịn cúp máy, sau đó lập tức mong ngóng cho đến thứ Bảy tuần tới.
Nếu như cuộc sống có thể tua nhanh được thì tốt biết bao.
Có đôi khi Trần Tinh Trạch cũng sẽ lén lút chạy đến trường cấp 2 Vũ Điền, nhưng cậu không nói cho Vưu Tiểu Lâm biết. Cậu chỉ đứng ở một góc ngóng vào trong sân trường. Cũng có lẽ do trong lòng có người thương, cậu cảm thấy mái trường Vũ Điền này rất thân thuộc, cảm thấy hoa lá ven đường cũng đẹp hơn chỗ trường của cậu.
Có một ngày, Trần Tinh Trạch tới Vũ Điền, đứng ngoài cổng ngóng một hồi, từ trong trường có một nam sinh chạy ra.
"Ê!"
"Trương Nghiêu." Trần Tinh Trạch chào cậu bé, hai người đi ra ngoài. Hiện giờ đang trong giờ nghỉ trưa, Trần Tinh Trạch đến tìm Trương Nghiêu để đi ăn. Lý do cậu đưa ra với Trương Nghiêu là, hôm nay cậu nghỉ bệnh không đến trường, đi khám bệnh xong trên đường về đi ngang qua đây.
Thật ra nguyên do là vì cậu nhớ Vu Tiểu Lâm.
Trần Tinh Trạch phải lựa tới lựa lui một hồi mới ra được Trương Nghiêu. Lúc cậu mới lên cấp 2, lợi dụng lòng mến mộ của quần chúng đối với bản thân, cậu mò ra được mấy người bạn nay đã qua bên Vũ Điền học. Từ trong đám bạn đó, Trần Tinh Trạch lựa ra được Trương Nghiêu, một học sinh cùng lớp với Vu Tiểu Lâm, rất hiền lành, cũng hơi hơi khờ.
"Để tớ mời nhé, muốn ăn gì?"
"Tốt vậy sao?! Vậy tớ ăn hamburger!"
Trần Tinh Trạch đãi cậu bé ăn ở nhà hàng Kentucky đối diện trường học, cậu hỏi rất nhiều câu hỏi về tình hình của Vu Tiểu Lâm, Trương Nghiêu hễ biết là trả lời hết.
"Cậu đúng là quan tâm đến cậu ấy ghê. Nhưng mà cũng đúng, cậu ấy lúc nào cũng hạng nhất, ngay cả thầy giáo cũng quan tâm đến cậu ấy. Không ngờ là danh tiếng của cậu ấy cũng bay được ra đến bên ngoài."
Trần Tinh Trạch yêu chết được cái loại người thần kinh thô kiểu này.
"Sao cậu không ăn? Bịnh nên bị nhạt miệng hả?"
Cậu đã ăn thức ăn tinh thần no say rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!