người dịch: idlehouse
Chỉ còn cách kỳ thi đại học vài tháng nữa, làm gì cũng sẽ không kịp, sau khi thương lượng với bố mẹ xong, Trần Tinh Trạch quyết định học thêm 1 năm nữa rồi mới thi.
Ngô Hàng Chi cũng liên lạc một giáo sư soạn nhạc trong dàn nhạc, tính toán xong xuôi lịch trình diễn xuất cho năm sau để thu xếp chút thời gian dạy cho Trần Tinh Trạch một khoá đào tạo chuyên nghiệp.
Làm những việc này đại khái mất hết một tháng, Trần Tinh Trạch quyết tâm hoàn toàn thay đổi, chăm chỉ học hành. Để có thể tập trung, cậu cho tất cả mọi thiết bị giao lưu và liên lạc ngưng hoạt động hết. Cậu không biết rằng trong lúc ấy, Mễ Thịnh đã từng điên cuồng tìm kiếm cậu.
Hết thảy mọi người đều đang hối thúc Mễ Thịnh, bất kể là trong công việc, hay trong gia đình, nhưng lòng dạ của Mễ Thịnh thì lại đặt hết lên người Trần Tinh Trạch. Anh muốn tìm một cơ hội để nói chuyện với cậu một chút, nếu không thì anh không cách nào yên tâm làm được bất cứ một việc gì.
Nhưng Trần Tinh Trạch đã như bốc hơi khỏi nhân gian.
Lúc mới bắt đầu, Mễ Thịnh tự an ủi, chắc là Trần Tinh Trạch đang bận thi. Nhưng thi cử đâu phải ngày nào cũng có, đâu cần phải tắt điện thoại 24/24. Sau khi đợi hai tuần lễ, Mễ Thịnh quyết định tới thành phố của gia đình Trần Tinh Trạch.
Jo trấn ngay trước cửa quán rượu không cho anh đi, anh ta liệt kê từng việc từng việc một mà anh cần phải làm trước mắt, "Công việc ở văn phòng của mày đã trễ nải không biết bao lâu rồi, mày đã tìm người chăm nom cho mẹ mày chưa, bao nhiêu là việc chưa lo xong, mày còn muốn đi tìm thằng nhỏ đó, Mễ Thịnh, mày bình tĩnh lại một chút được không."
Mễ Thịnh ngoan ngoãn gật đầu, "Được, em biết rồi, đợi em tìm cậu ấy nói chuyện một chút, nói xong em sẽ về lo hết những chuyện này."
"Mễ Thịnh!" Jo hận rèn sắt không thành thép, tóm lấy tay anh. "Lúc ban đầu mày nói gì, không phải chỉ mơ mộng một chút mà thôi sao, vậy thì bây giờ mày tỉnh mau đi. Mày với nó chênh nhau nhiều tuổi như vậy, mày cảm thấy nó có khả năng sẽ muốn cặp đôi với mày sao?"
"Nhưng mà em có lời muốn nói với cậu ấy, em phải nói chuyện với cậu ấy một chút." Mễ Thịnh lặp đi lặp lại cũng chỉ những lời này, giọng anh càng lúc càng khẽ, anh ngẩng đầu, nhìn Jo bằng ánh mắt van nài, "Anh để em đi tìm cậu ấy được không anh, chỉ một lần này thôi, tìm không được em sẽ buông xuôi."
Thế là Jo đi với Thịnh tới thành phố của gia đình Trần Tinh Trạch. Mễ Thịnh không biết nhà của Trần Tinh Trạch ở đâu, nên tới trường của cậu đợi. Lúc đó Trần Tinh Trạch được Ngô Hàng Chi đưa đi gặp giáo sư trong dàn nhạc, đi một quãng thời gian rất dài. Mễ Thịnh đứng lảng vảng trước cổng trường, đôi khi sẽ hỏi thăm những bạn học của Trần Tinh Trạch, nhưng bọn họ cũng giống anh, không ai biết Trần Tinh Trạch đang ở đâu.
Đợi hết một tuần, Jo không chịu nổi nữa, "Nếu mày muốn tiếp tục lãng phí thì giờ thì anh về trước đây."
Mễ Thịnh không nói gì, anh đứng yên trước cổng trường cúi đầu. Chiếc áo khoác của anh thuộc loại tương đối dày, nhưng do vóc người anh quá gầy, nhìn giống như anh chỉ được bọc trong một lớp giấy mỏng, đơn bạc như nhánh thông khô héo.
Jo đã cùng với Mễ Thịnh đi qua một quãng đường, đã tận mắt nhìn thấy hết những đau khổ của anh vô cùng rõ ràng.
"Mấy hôm nay mày cứ thần hồn nát thần tính, anh chưa kịp nói với mày." Jo đút hai tay trong túi, đứng sau lưng Mễ Thịnh, "Tống Bách Dương đã liên lạc với anh."
Bờ vai của Mễ Thịnh thoáng run lên, ngay sau đó, Jo cảm thấy anh càng trông ảm đạm hơn.
"Thật ra cũng không phải lần đầu nữa, năm ngoái hắn đã liên lạc với anh một lần, nhưng anh từ chối. Năm nay……." Jo ngưng một chút, nói tiếp, "Năm nay tình hình đã khác xưa, em mày dọn ra rồi, bên cạnh cô thì cần có người chăm nom. Chắc chắn là mày không cách nào có thể bôn ba bên ngoài cả tháng trời để làm việc nữa. Tống Bách Dương tuy cũng chả ra sao, nhưng tốt xấu gì cũng có công việc ổn định, cuộc sống vì thế cũng ổn, nếu mày theo hắn thì sẽ đỡ đần hơn rất nhiều."
Mễ Thịnh không ngoái đầu, "Theo hắn, anh đã quên vì sao em ra cái dạng này rồi à?"
"Cho nên năm ngoái lúc hắn đi tìm mày, anh mới không nói cho mày biết. Không phải là anh đang khuyên mày hàn gắn với nó, Tống Bách Dương đúng là một tên khốn, nhưng mà mày cũng đừng buông tay với đời chứ. Mày cứ coi hắn như Cao Hỷ Văn, tụi bay mỗi bên chỉ lấy những gì mình cần, đợi qua giai đoạn này rồi, mày cũng có thể đi nghĩ cách khác."
Mễ Thịnh không nói gì.
"Vốn là mấy hôm rày anh vẫn luôn suy đi nghĩ lại, có nên nói cho mày biết hay không Nhưng nhìn bộ dạng của mày bây giờ, anh cũng không còn lựa chọn nào khác. Mễ Thịnh, 10 năm trước ai đã nói tuyệt đối sẽ không làm chuyện ngu ngốc nữa?"
Mễ Thịnh đứng đó thẫn thờ nhìn vào trong sân trường.
Năm xưa bị phản bội, anh đã thề rằng không bao giờ đi vào vết xe đổ nữa. Trước khi gặp tên nhóc con ấy, anh cũng đã nói sẽ tuyệt đối không để cho một thằng nhãi ranh tổn thương đến mình.
Tuyết trên mặt đất như một chiếc gương, soi rõ trái tim bên ngoài cứng rắn bên trong thiếu dứt khoát của anh.
Mễ Thịnh đứng trong gió lạnh mà rét run, bờ môi mỏng tím tái, vẫn không cách nào tin được một cái kết quả như thế này. Anh không biết biến đổi đã bắt đầu xảy ra từ khi nào.
"Em tưởng cũng đã đến lúc đến phiên em rồi………"
Nào biết trở về vẫn trắng tay.
"Nếu như đêm đó em không để cho cậu ấy uống thì đã không sao……." Anh bắt đầu ráng tìm kiếm lý do, nếu như không uống rượu đã không sao, nếu như không tỏ tình đã không sao, nếu như không lên giường đã không sao, nếu như không lún sâu vào đã không sao.
Nếu như tên nhóc con ấy không dịu dàng như vậy thì đã không sao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!