người dịch: idlehouse
Hôm sau, Trần Tinh Trạch ngủ đến giữa trưa, lúc mở mắt tưởng mình đang còn nằm mơ, đầu óc choáng váng.
Do uống rượu đêm trước, đầu của Trần Tinh Trạch đau như búa bổ, toàn thân đau nhức. Cậu ngồi lên, bỗng thấy sao phía dưới lạnh lẽo, sờ sờ trong chăn, kinh ngạc phát hiện mình thế mà ở truồng. Trần Tinh Trạch không biết chuyện gì đã xảy ra, cầm mắt kính từ đầu giường lên, loạn choạng chạy vào trong buồng tắm để tắm.
Nằm trên giá treo trong buồng tắm là chiếc quần lót của cậu, nom có vẻ như đã được giặt sạch. Trần Tinh Trạch hơi mờ mịt, vừa tắm vừa suy nghĩ, trong phòng chả còn ai khác, thế thì nhất định là Mễ Thịnh đã giặt giùm cậu.
Nhưng mà vì sao……..
Vì sao Mễ Thịnh lại phải đi giặt quần lót cho cậu?
Cách suy nghĩ của Trần Tinh Trạch rất đơn thuần, từ nhỏ đến lớn, tình sử chỉ đều dùng "tình cảm" làm tiền đề, vốn sẽ không có chuyện đảo ngược thứ tự mà đi leo lên giường với người khác, bỏ sót giai đoạn "tình cảm."
Tắm rửa xong, một khắc khi cậu tắt vòi nước, cuối cùng Trần Tinh Trạch dùng cái đầu ngây ngô của mình nghĩ ra được một khả năng.
Quần lót chưa khô, Trần Tinh Trạch cũng ngại cứ để nó nằm phô ở đó, thế là đem cất. Cậu để mông trần, trực tiếp mặc thẳng quần vào. Vừa mặc quần áo xong xuôi, Mễ Thịnh xách thức ăn sáng mới mua bên ngoài về.
"Em tỉnh rồi à? Ăn chút thức ăn nhé." Giọng của Mễ Thịnh hơi khàn.
Trần Tinh Trạch nhìn Mễ Thịnh đặt thức ăn lên bàn, mở bao gói của từng hộp ra. Cậu đến bên cạnh Mễ Thịnh, chăm chú nhìn sườn mặt của anh, nghĩ thầm trong bụng có lẽ bên ngoài trời quá lạnh, mới làm cho mặt anh trông còn nhợt nhạt hơn ngày thường.
"À này………."
Mễ Thịnh quay đầu qua, mặt Trần Tinh Trạch nóng ran lên, "Anh……. Anh giặt quần lót giùm em đấy ạ?"
Mễ Thịnh ừ một tiếng.
Trần Tinh Trạch xấu hổ không biết trốn đi đâu, lí nhí nói câu gì đó.
Mễ Thịnh lẳng lặng hỏi: "Em đang nói cho muỗi nghe à?"
Trần Tinh Trạch vất vả lắm mới nói to lên được, "Có phải là em uống nhiều rồi….. tè dầm không?"
Mễ Thịnh không nói gì.
Trần Tinh Trạch đỏ mặt tía tai: "Xin lỗi anh, chắc bẩn chết được, thật ra anh không phải lo cho em."
Yên lặng một hồi, Mễ Thịnh bỗng cười, nói mà không nghe ra tâm trạng của anh: "Em thật sự không nhớ?"
Trần Tinh Trạch: "Cái gì ạ?"
Mễ Thịnh nhìn xoáy vào mắt Trần Tinh Trạch, giống như muốn tìm kiếm vết tích của sự thoái thác. Đáng tiếc một khắc vừa chạm mắt nhau thì anh đã biết những gì cậu nói đều là sự thật. Mễ Thịnh là người đầu tiên dời ánh mắt đi, nhìn chăm chăm bệ cửa sổ đang phủ đầy bụi. "…….. Nếu như em biết nói dối thì tốt biết bao." Anh nói bằng âm thanh không ai nghe thấy được.
Trần Tinh Trạch tiến lên nửa bước, "Anh nói gì cơ?"
Mễ Thịnh lầm bầm: "Tôi nói là ……. Đêm qua em ngủ có ngon không, có mơ thấy gì không, là giấc mơ đẹp hay là ác mộng?"
Trần Tinh Trạch không hiểu sao Mễ Thịnh tự dưng đi hỏi như vậy, nghĩ một hồi, đáp: "Em cũng không nhớ rõ lắm, chắc là không đâu. Em uống nhiều quá, khó chịu gần chết, trong đầu hỗn loạn hết cả lên."
Mễ thịnh lại nhìn cậu lần nữa.
Trần Tinh Trạch: "Sao thế ạ?"
Mễ Thịnh không cam lòng, lại hỏi: "Em ráng thử nhớ kỹ lại xem?"
Không đợi cho Trần Tinh Trạch nghĩ kỹ thêm, di động của cậu đã đổ chuông. Là Ngô Hàng Chi gọi, hỏi cậu tình hình chuẩn bị cho kỳ thi đã tới đâu rồi. Thế là Trần Tinh Trạch mới nhớ ra, ngày mai phải thi ở trường. Ngô Hàng Chi tưởng Trần Tinh Trạch vẫn còn đang ở Bắc Kinh, không hay biết cậu đang ở trong một quán trọ cách nhà không xa.
Cúp máy xong, Trần Tinh Trạch vội vã mặc áo khoác vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!