Chương 27: (Vô Đề)

người dịch: idlehouse

Buông điện thoại, Trần Tinh Trạch đứng mịt mờ giữa phố.

Mễ Thịnh hỏi cậu: "Muốn về nhà một chuyến không?"

Trần Tinh Trạch lắc đầu.

Thời gian đã muộn, Mễ Thịnh nắm tay Trần Tinh Trạch đi qua hai con phố, tìm một quán trọ ngủ lại.

Trần Tinh Trạch như người mất hồn.

"Muốn khóc thì cứ khóc." Mễ Thịnh nói.

Trần Tinh Trạch vẫn chỉ lắc đầu.

Mễ Thịnh gọi phía trước đưa lên một két bia, bảo với Trần Tinh Trạch: "Uống chút không? Mỗi lần tôi buồn phiền sẽ uống rượu, say cái là quên sạch, chống đỡ được ngày nào hay ngày đó."

Trần Tinh Trạch vốn không phải loại người mượn rượu giải sầu, nhưng hôm nay phá lệ, cậu rất cần có một thứ gì đó để giúp cậu làm tê liệt cảm xúc của mình.

Trần Tinh Trạch cầm bia uống lia chia, bia đang lạnh, cậu uống quá nhanh, khiến bao tử bị kích thích, chỉ chốc sau đã lao vào buồng cầu để nôn. Mễ Thịnh vỗ vỗ lưng cậu, nói: "Từ từ thôi, nôn xong vào giường ngủ một giấc."

Trần Tinh Trạch say không còn biết ai là ai nữa, cậu nôn xong quay về tiếp tục uống, đẩy luôn qua cho Mễ Thịnh, bảo anh cũng uống.

"Vết thương trên người tôi chưa lành." Mễ Thịnh trầm giọng nói, "Hiện giờ không uống rượu được."

Trần Tinh Trạch bỗng nổi giận, đập rầm chai bia xuống mặt bàn. Mễ Thịnh thấy vậy thở dài, khẽ nói: "Được, được, tôi uống với em, em đừng giận."

Dưới tác dụng của cồn rượu, những vết thương đã được bôi thuốc của Mễ Thịnh bắt đầu ngứa ngáy. Anh không dám gãi, dần dần, chỗ ngứa bắt đầu đau, giống như bị cái gì chích, bỏng rát.

Một két bia rất nhanh chóng được uống hết, Mễ Thịnh nhịn đau, đỡ Trần Tinh Trạch lên giường nằm. Anh vỗ vỗ vai của Trần Tinh Trạch, dỗ cậu vào giấc ngủ. Yên lặng hồi lâu sau, anh tưởng cậu đã ngủ, rón rén bỏ tay ra, liền nghe thấy tiếng khóc nấc rất khẽ.

Mễ Thịnh khom người nhìn cậu, Trần Tinh Trạch nhắm chặt mắt, nước mắt đã đọng lại thành một vũng nhỏ một bên sống mũi của cậu.

"Đừng khóc nữa, khóc lâu thế này rồi không mệt sao?" Mễ Thịnh hỏi.

Trần Tinh Trạch khẽ nói trong cơn say: "Em đã từng nghĩ………. —hàng vạn cách chia tay, chỉ mỗi cách này, em chưa từng, chưa từng bao giờ………"

Ngón tay thon dài của Mễ Thịnh vuốt ve bờ má cậu.

Trần Tinh Trạch lẩm bẩm: "Trước đây lúc bên cậu ấy, em cảm thấy bất cứ điều gì em cũng chấp nhận được. Cậu ấy không yêu em nữa……. cậu ấy hối hận, cậu ấy thích con gái……. Bất kể lý do gì cũng đều được, thuận theo tự nhiên, chia tay trong hoà bình, sao cũng được, nhưng tại sao nhất định phải như thế này……."

Mười mấy năm trời lăn lộn mài giũa, trái tim của Mễ Thịnh đã sớm bị tôi luyện thành băng, chỉ khi ở trước mặt Trần Tinh Trạch, mới còn giữ được một chút tình cảm.

"Đừng khóc nữa, ngày tháng có đau buồn hơn thì chỉ cần cắn răng rồi cũng sẽ qua."

Trần Tinh Trạch say mèm không còn biết trời trăng mây nước, cậu không còn nhận ra được giọng của Mễ Thịnh, nhưng đối với những lời nói đã tiến vào trong tai mình vẫn có phản ứng. Cậu ôm lấy lồng ngực, co quắp thân hình như người đang lên cơn đau tim.

"Đau quá…… có phải là em sắp chết tới nơi rồi……"

Tâm trạng của Mễ Thịnh rất phức tạp, anh thấy xót cho một Trần Tinh Trạch đang quằn quại như sắp chết, nhưng anh cũng biết, những giọt nước mắt này của cậu thiếu niên, chẳng dính dáng một chút gì đến anh. Anh kề sát Trần Tinh Trạch, nói: "Thôi thì em đi một ngày đàng học một sàng khôn nhé, nghe lời tôi, từ rày về sau đừng giẫm vào vết xe đổ nữa. Em xem hiện giờ em phải đau khổ bao nhiêu, biết hối hận chưa."

Trần Tinh Trạch dường như nghe không vào đầu những lời này, trong đầu cậu đang sục sạo tìm cách để tự cứu giúp mình giảm bớt đau khổ theo bản năng, cuối cùng cậu lẩm bẩm: "Sách, có một cuốn sách……."

Mễ Thịnh cúi xuống bên người cậu, "Sao cơ?"

Trần Tinh Trạch đọc ngắc quãng: "…….. Phải cô độc một mình cũng không sao, chỉ cần……. chỉ cần có thể yêu một người bằng trọn con tim, nhân loại sẽ được cứu rỗi." Cậu mở mắt, ánh mắt không có tiêu cự, cậu lại lẩm nhẩm câu văn ấy một lần nữa, giống như đang muốn chứng minh gì đó. "Đấy là do Haruki Murakami nói, một tôn sư như ông ấy, chắc sẽ không gạt người phải không anh."

Mễ Thịnh sửng sốt. Trần Tinh Trạch tự ôm lấy mình, "Em không hối hận, kết quả không tốt cũng không sao cả, em không hối hận…….. Em hy vọng Lục Hạo cũng đừng hối hận, em không muốn cậu ấy hối hận……." Giọng cậu nhỏ dần, gần như đang chìm vào giấc ngủ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!