Chương 26: (Vô Đề)

người dịch: idlehouse

Trần Tinh Trạch tự coi số lần cậu gặp Mễ Thịnh không tính là nhiều, đương nhiên đấy là so với tình hình giữa cậu và Lục Hạo, rồi sau đó đưa ra kết luận. Cậu không biết đối với Mễ Thịnh mà nói, đấy hoàn toàn có thể được coi như "thường xuyên," thậm chí đã đến giới hạn của mức độ rất nguy hiểm.

"Mày chịu nổi cái màn chạy qua chạy lại như vậy sao?" Đương khi Mễ Thịnh còn mải mê không biết mệt, Jo nhắc nhở anh. "Trước đây còn kêu nó tới, bây giờ sao số lần mày chạy lên đó còn nhiều hơn số lần nó tới rồi."

Mễ Thịnh: "Nhóc con phải đi học ấy mà."

Jo: "Thế chú mày thì không đi làm chắc? Không phải là anh thích nhiều chuyện, trước đây mày chơi với người khác không chịu tiêu lấy một xu, bây giờ có dư được đồng nào mày đem đổ hết lên người thằng nhỏ."

Mễ Thịnh: "Cậu ấy là học sinh, cũng đâu thể để cho cậu ấy phải hao tiền."

Jo: "Mày quên mất tình hình trong nhà mày ra sao rồi à? Hơn nữa Trần Tinh Trạch nhỏ hơn mày tới nhiêu đó tuổi, lại còn đang yêu đương thắm thiết với một thằng trai thẳng, mày cho là bản thân mày có cơ hội à?"

Mễ Thịnh gảy gảy điếu thuốc, "Em nói em có hứng thú với cậu ấy hồi nào?"

Jo cười lạnh.

Mễ Thịnh thoáng làm một chút mặt hề với Jo, rồi ngoảnh đầu đi không nhìn anh ta nữa.

"Cuộc đời sao phiền quá đi mất……"   Mễ Thịnh nằm bò trên quầy rượu, giống như một chú mèo biếng nhác giữa xế trưa, uể oải than thở, "Anh cứ coi như em bỏ tiền mua mộng, giảm bớt áp lực, có được không?"

"Mày coi chừng lại dây vào đấy."

Mễ Thịnh ngáp một cái, lim dim đáp: "Sẽ không đâu mà……."

Cái câu "bỏ tiền mua mộng" kia đã cho phép tình cảm của Mễ Thịnh tìm được một cái cớ hợp lý. Càng ngày anh càng liên lạc với Trần Tinh Trạch tích cực hơn, bất kể gặp phải khó khăn gì cũng muốn gọi cậu tới.

Trần Tinh Trạch khác với những người khác, lúc cậu đến phụ một tay, miệng sẽ nói không ngớt. Mấy thói xấu làm việc đểnh đoảng và giờ giấc sinh hoạt thất thường của Mễ Thịnh đều bị cậu lôi ra càm ràm. Cậu còn phê bình đời sống riêng tư bê bối của Mễ Thịnh, ra rả suốt ngày như một bà mẹ già. Đôi khi Mễ Thịnh sẽ mất kiên nhẫn,  bực lên thì sẽ mắng rồi đuổi Trần Tinh Trạch đi. Nhưng lần kế tiếp cần giúp đỡ, cậu vẫn là người đầu tiên anh tìm.

Giống như từ từ trúng độc.

Mễ Thịnh biết sâu trong thâm tâm của cậu, Trần Tinh Trạch không hiểu và đồng cảm được với lối sống của anh, nhưng cậu vẫn gắng hết sức giúp đỡ anh, riêng điểm này bảo sao Mễ Thịnh muốn buông cũng không buông được.

Lần xung đột nghiêm trọng nhất giữa hai người bọn họ xảy ra vào một ngày đông.

Khi ấy Trần Tinh Trạch đang bị bài vở ở trường đè, chuẩn bị thi đại học nghệ thuật. Còn bạn trai của Mễ Tiệp thì công việc đã vững chắc, sắp sửa đưa Mễ Chấn Quốc rời đi. Quan hệ giữa Mễ Thịnh và gia đình rất căng thẳng, nhưng đến lúc thật sự phải chia lìa, Mễ Thịnh vẫn vạn phần lưu luyến. Anh muốn cho Mễ Tiệp một ít tiền, nhưng đáng tiếc bao nhiêu tiền tiết kiệm của anh đã sớm tiêu hao sạch.

Vừa khéo gặp dịp cái vị sản xuất phim họ Hoàng với ham muốn đặc biệt kia có mặt ở Bắc Kinh, Mễ Thịnh cắn răng, thông qua Cao Hỷ Văn, liên lạc với ông ta. Ông Hoàng vẫn ngày đêm nhung nhớ Mễ Thịnh, mà bản thân Mễ Thịnh thì đang túng tiền, hai người liền sáp ngay vô, lại diễn một màn khẩu vị nặng. Lần này Mễ Thịnh giữ tác phong nghề nghiệp, cầm cự đến phút cuối, thương tích khắp mình, không còn nơi nào nguyên vẹn.

Những vết thương ấy nặng hơn rất nhiều so với dự tính, anh gọi điện cho Jo, kêu Jo đến Bắc Kinh đón anh. Jo cũng không biết nổi cơn gì, đưa thẳng địa chỉ của Mễ Thịnh cho Trần Tinh Trạch.

Lúc Trần Tinh Trạch đến khách sạn, thấy bộ dạng thừa sống thiếu chết của Mễ Thịnh, lập tức lấy di động ra gọi cảnh sát, Mễ Thịnh dùng chút hơi tàn ngăn cậu lại.

"Đừng gọi cảnh sát."

"Anh bị thế này rồi còn không gọi cảnh sát?"

"…… Chuyện hai bên tình nguyện thì gọi cái gì."

"Sao cơ?"

Trần Tinh Trạch không sao tin nổi, Mễ Thịnh muốn vin vào cậu đứng dậy, liền bị cậu đẩy văng ra. Mễ Thịnh té xuống sàn, đau đến tối sầm mặt mũi.

"Anh cũng nên có mức hạn được không hả." Trần Tinh Trạch rống lên với anh, "Đừng có tự mình cam lòng hèn hạ như thế!"

Cam lòng hèn hạ.

Đấy là câu mắng nặng nhất Trần Tinh Trạch dùng với Mễ Thịnh từ trước tới giờ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!