người dịch: idlehouse
Trường của Trần Tinh Trạch ở Bắc Kinh nằm trong khu vực Tây Thành, là một trong những trường đào tạo âm nhạc bậc nhất nhì trên toàn quốc. Cậu sống trong ký túc xá đã được nhà trường sắp xếp sẵn, phòng cậu gồm có 6 người kể cả cậu, đều đến từ mọi nơi khác nhau.
Học sinh viện âm nhạc thì khá sạch sẽ ngăn ngắp. Cách bọn họ không xa là một trường mỹ thuật, Trần Tinh Trạch rảnh rỗi đã từng ghé qua, thật tình là bẩn không tưởng tượng nổi, mặt sàn toàn là giấy, mẩu bút vẽ, giá, hộp sơn màu. Trình độ hỗn loạn ấy khiến cho cậu nhớ đến cảnh tượng lần đầu tiên cậu tới văn phòng làm việc của Mễ Thịnh.
So với năm lớp 11 thoắt cái đã trôi qua, Trần Tinh Trạch cảm thấy lớp 12 sao mà nó dài lê thê. Từ dạo sau khi Lục Hạo rời đi, thế giới của cậu chợt như bị bao trùm trong tuyết, trở nên im vắng lặng hơi. Trong di động của Trần Tinh Trạch được cài hai múi giờ, một của Bắc Kinh, một của Denver. Mỗi ngày ra khỏi giường, việc đầu tiên chính là xem thời tiết của hai nơi.
Trần Tinh Trạch biết giờ giấc nghỉ ngơi của Lục Hạo rất điều độ, cho nên mỗi khi liên lạc, đều vào lúc giữa khuya ở bên cậu. Những lúc ấy kí túc xá đã tắt hết đèn, Trần Tinh Trạch cầm điện thoại chạy ra ngoài hành lang. Chỗ ngoài hành lang rất chật hẹp, đôi khi cậu sẽ chạm mặt những nam sinh cũng đang nấu cháo điện thoại, hai bên thấy nhau gật gật đầu, rồi mỗi người tự tới một góc hạ giọng nói chuyện thật thấp.
Như Trần Tinh Trạch đã đoán, Lục Hạo tiếp nhận cuộc sống mới ở Mỹ rất nhanh chóng, anh luôn kể cho Trần Tinh Trạch nghe những gì mới mẻ bản thân anh đã gặp. Thật ra vào lúc 3-4 giờ sáng, những gì anh tíu tít nói nói cười cười, Trần Tinh Trạch đã không còn nhớ được, nhưng mỗi lần, cậu vẫn kiên trì đợi cho đến khi Lục Hạo là người đầu tiên gác máy. Đối với Trần Tinh Trạch, có thể nghe tiếng của anh lâu hơn một chút nữa quan trọng hơn bất cứ chuyện gì khác.
Lòng dạ của Trần Tinh Trạch không thanh thản như Lục Hạo, những cú điện thoại này đối với nỗi nhớ nhung của cậu chỉ như muối bỏ biển. Nhưng Lục Hạo gần như không hiểu được. Có lúc nghe Lục Hạo nói cười vô tư qua điện thoại, Trần Tinh Trạch sẽ rất giận, nhưng cậu không nỡ tỏ ra cho Lục Hạo biết, những khi không sao nén được, muốn đi tố khổ, cậu sẽ đi tìm Mễ Thịnh.
Đương nhiên, Mễ Thịnh chắc chắn sẽ không nghe những lời dư thừa của cậu vô điều kiện.
Có một lần vào cuối tuần, Trần Tinh Trạch nhận được tin Lục Hạo thay mặt trường anh tham gia thi đấu bóng rổ, giành được thắng lợi. Vốn là một điều rất đáng mừng, nhưng trong tấm hình Lục Hạo gửi tới, anh đang còn đứng giữa một đám con gái nước ngoài tóc vàng mắt xanh eo thon mông nở nô đùa. Trần Tinh Trạch nhìn xong ngứa hết cả răng, gửi một tin nhắn.
—– Mẹ kiếp trông cậu như hoàng đế cuối cùng vậy.
Lục Hạo dĩ nhiên không hiểu lời châm chọc của cậu, vẫn tiếp tục hi hi ha ha. Trần Tinh Trạch ngồi uống rượu một mình cho đến khuya, cảm thấy một bụng ấm ức không có ai để trút, ma xui quỷ khiến sao gọi điện đến cho Mễ Thịnh. Mễ Thịnh nghe cậu tố khổ xong, cười bảo: "Cuối tuần rảnh đúng không, tới chỗ tôi đi, tôi giúp em giải khuây."
Giọng nói của Mễ Thịnh trong điện thoại vạn phần dịu dàng, Trần Tinh Trạch bị cồn rượu xông lên não, thế là đồng ý, ngồi xe lửa xuyên thành phố tới Thiên Tân.
Kết quả hối hận không kịp.
"Lần sau em mà còn tin anh nữa em sẽ đổi thành họ của anh!"
"Mễ Tinh Trạch, thời gian cấp bách, khuân mau lên."
Trần Tinh Trạch tức đến hét lên một tiếng, khuân thùng đồ nặng như chì.
Văn phòng làm việc của Mễ Thịnh vừa có lô trang phục mới, đang còn lo không đủ công nhân. Anh ngồi một bên vắt chéo chân, tao nhã hút thuốc, hưởng thụ thú vui được làm ông chủ của nô tì. Trần Tinh Trạch bận hết nguyên buổi sáng, cuối cùng mới giúp anh dời được hết toàn bộ hàng hoá. Lần này bước chân vào văn phòng của Mễ Thịnh, đã là một năm sau cái lần đầu tiên, cảm giác vẫn y hệt như lần trước.
Trần Tinh Trạch: "Cái phòng này của anh lại đã bao lâu chưa dọn rồi?"
Mễ Thịnh: "Không lâu lắm, chắc 1 năm."
Trần Tinh Trạch trợn trừng mắt, "Một năm!? Anh đừng nói em là anh đang đợi em tới dọn đấy chứ!"
Mễ Thịnh dựa lưng vào khung cửa, cười như đang tắm trong gió xuân.
"Đúng rồi, chính là đợi em tới dọn đấy."
Nổi nóng với Mễ Thịnh chỉ tổ mất thời gian, Trần Tinh Trạch cần cù dọn dẹp xong căn phòng, ngồi xuống bên mép giường không nói gì.
Mễ Thịnh hỏi cậu: "Sao vậy?"
Trần Tinh Trạch nói: "Đau đầu."
Mễ Thịnh: "Em nên rèn luyện thân thể."
Khoé miệng của Trần Tinh Trạch giật giật, chăm chú nhìn Mễ Thịnh, "Có ai từng nói cho anh biết là anh rất ngứa đòn không?"
Mễ Thịnh: "Không." Những người anh quen rất thực tế, sẽ không dùng miệng để nói, sớm đã ra tay đục rồi.
Trần Tinh Trạch: "Thế thì anh quen với một đám bạn thật không tồi."
Mễ Thịnh cười cười, "Đúng rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!