Chương 24: (Vô Đề)

người dịch: idlehouse

Học kỳ cuối của năm lớp 11, có một ngày kia Lục Hạo bỏ nhà mà đi, lý do là vì cãi nhau với mẫu hậu nhà anh.

Lục Hạo giận dữ chạy qua nhà Trần Tinh Trạch, đóng đô ở đó hết một tuần lễ, không buồn đến trường. Lục Hạo vừa bỏ đi, Triệu San ngay lập tức xác nhận anh đang ở nhà Trần Tinh Trạch, sau đó buông tay mặc kệ.  Ngô Hàng Chi biết quan hệ giữa Trần Tinh Trạch và Lục Hạo rất tốt, chiêu đãi anh rất tận tình, ngày nào cũng khuyên anh nên về nhà làm hoà với cha mẹ.

"Má của cháu cũng vì suy tính cho tương lai của cháu đấy thôi."

"Kệ! Cháu không đi là không đi!"

Ngô Hàng Chi kéo kéo Trần Tinh Trạch, "Con cũng khuyên nó đi."

Ngô Hàng Chi vừa nói vậy xong, Lục Hạo tức thì trừng mắt với Trần Tinh Trạch, ánh mắt ấy như đang nói "Cậu dám thử khuyên một câu xem?"

Trần Tinh Trạch lần nào cũng cười khan cho qua.

Nguyên do Trần Tinh Trạch gây với Triệu San là vì Triệu San muốn để anh xuất ngoại. Chuyện này thật ra đã được quyết định từ sớm, lúc mới lên cấp 3 Triệu San đã trình bày với thầy chủ nhiệm Tạ Đính Nam, không cần phải lo lắng về việc học hành của Lục Hạo, cứ để anh vui vẻ sống cuộc sống học trò, con đường tương lai của anh đã được gia đình lo liệu.

Lục Hạo từ nhỏ chưa từng nếm mùi đau khổ, lớn lên trong tiếng cười hồn nhiên. Triệu San đã lo liệu cho anh xong hết thảy, anh cũng đã vui vẻ đón nhận. Năm lớp 10 Lục Hạo còn nói, anh rất mong để được ra nước ngoài, bởi vì có thể đi xem bóng rổ NBA ngay tại hiện trường.

Nào có ai ngờ giữa đường lại nhảy ra một Trần Tinh Trạch…….

Đóng cửa phòng lại, Trần Tinh Trạch đến ngồi bên Lục Hạo đang dựa vào đầu giường buồn bực.

"Đừng gây với má cậu nữa mà."

"Hừ."

"Cô ấy cũng vì muốn tốt cho cậu."

"Trần Tinh Trạch!" Lục Hạo hoàn toàn nghe không lọt tai, nổi nóng, "Cậu muốn  rời xa tớ đến vậy sao?"

"Đâu muốn đâu."

"Tớ thấy cậu muốn lắm mà!"

"Sao lại có thể chứ."

"Vậy sao cậu còn khuyên tớ ra nước ngoài!"

"Cậu cứ tiếp tục đôi co vậy cũng không phải là cách giải quyết tốt."

"Sao lại không phải, má tớ có giỏi cách mấy, không thi TOEFL IELTS thì cũng không có cách nào tớ vào được đại học bên ấy. Tớ cứ không thi đấy, má tớ có thể làm được gì tớ?"

"Đừng cứng đầu như vậy."

"Trần Tinh Trạch!"

Mới nói chuyện có chút xíu mà tên cúng cơm củaTrần Tinh Trạch đã bị Lục Hạo gào lên 2 lần, nhìn nét mặt nguy hiểm của anh, Trần Tinh Trạch ngoan ngoãn ngậm miệng.

Đối với chuyện Lục Hạo xuất ngoại, trong đầu Trần Tinh Trạch đã có khái niệm từ sớm, nhưng bắt đầu từ lúc hai người cặp đôi, cậu luôn cố tình trốn tránh đề tài này. Tựa như nếu không nghĩ đến nó, thì ngày này sẽ không đến.

Có đôi khi Trần Tinh Trạch sẽ cảm thấy hai người bên nhau vầy, cái màn một bên cứ phải xuất ngoại cho bằng được, rất giống như cảnh đôi tình nhân bị mẹ chồng ác độc chia rẽ trong phim truyền hình. Nếu tiếp tục phát triển như trong phim, sau đó sẽ là cảnh đôi tình nhân cùng nắm tay nhau chống lại mẹ chồng ác độc, rồi thành công mỹ mãn.

Đáng tiếc cuộc sống không phải là phim truyền hình, Triệu San cũng không phải là một thế lực ác độc. Thật ra trong một năm nay khi bọn họ bên nhau, Triệu San chưa từng can thiệp vào bất cứ chuyện gì, bà để họ mặc sức vui vẻ, mặc sức chơi. Mà kế hoạch xuất ngoại của Lục Hạo cũng không phải là quyết định bởi vì sự có mặt của Trần Tinh Trạch, từ đầu đến cuối Triệu San chỉ luôn cố gắng hoàn thành vai trò của một người mẹ mà thôi.

Cuối cùng, sau khi giằng co mười mấy ngày trời, Triệu San hẹn gặp Trần Tinh Trạch. Lúc Trần Tinh Trạch nhận được điện thoại của Triệu San gọi tới, cũng không có nhiều cảm giác cho lắm, trong đầu chỉ hiện lên mỗi một câu —– "Quả nhiên tới rồi đây."

Triệu San chọn gặp nhau vào ngày cuối tuần, Trần Tinh Trạch nói dối với Lục Hạo là mình phải đi học một lớp đào tạo chuyên nghiệp, lén lút chạy ra khỏi nhà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!