người dịch: idlehouse
Lục Hạo rất hài lòng với căn phòng, hớn hở chạy đi tắm.
Trong lúc Lục Hạo tắm, Trần Tinh Trạch xem xét căn phòng một lượt, trong ngăn kéo của tủ đầu giường, cậu tìm thấy một cái bao thần bí, bên trong chứa đầy "công cụ tình ái."
Không hổ là gian phòng tình nhân……. Căn phòng mắc mỏ nhưng cũng có cái lý riêng của nó.
Chỉ mới nhìn mớ hàng này thôi mà phía dưới của Trần Tinh Trạch đã có cảm giác. Lúc này, tiếng nước trong phòng tắm ngưng bặt, Trần Tinh Trạch rối rít giấu bao đồ xuống dưới gầm giường.
Không thể để cho trẻ em lớn tuổi nhìn thấy những thứ này.
"Ôi, thật là thoải mái!" Tâm trạng của Lục Hạo khoan khoái, miệng ngâm nga điệu hát, bước từ phòng tắm ra. Hai má anh xông nước xong đỏ hây hây, người chưa lau khô, nước đọng lại nơi hõm vai. Trần Tinh Trạch nhìn mà đầu óc bấn loạn, phía dưới càng ngóc lên một cách mất kiểm soát, cậu dời mắt đi, cầu trời cho tìm được gì đó để phân tâm.
Lục Hạo không để ý thấy cậu có gì khác lạ, nói: "Cậu cũng đi tắm phát đi, nhiệt độ nước tuyệt lắm đấy."
"……..Ừ"
Trần Tinh Trạch cởi áo khoác ra, bước vào buồng tắm khoá trái cửa. Cậu tựa lưng vào cánh cửa, thở dốc nặng nề. Cậu lấy làm may mắn là đang giữa đông nên cậu mặc một chiếc quần jean màu đen chất liệu cứng, còn không thì lúc nãy nhất định đã bị bắt gặp.
Trần Tinh Trạch cởi quần, phía dưới vẫn giương cao đón chào.
Đừng nghĩ đến Lục Hạo, đừng nghĩ đến Lục Hạo……..
Cậu rõ ràng đang tự răn mình, nhưng trong đầu toàn dáng vẻ tươi mát ngon cơm của Lục Hạo ở trần ban nãy.
Trần Tinh Trạch đặt tay lên dục vọng của mình.
Hay là… quất một tăng ……..
Trần Tinh Trạch có linh cảm, nếu cậu mà quất bây giờ, nó sẽ là một trải nghiệm mê đắm trầm luân nhất trần đời.
"Vợ ơi!"
Trần Tinh Trạch giật bắn mình, suýt bóp gãy hàng.
"…….. Hả?"
"Cậu tắm mau mau đi, cái TV này tớ mở không lên! Tớ muốn coi TV!"
"Biết rồi! Đợi chút!"
Trần Tinh Trạch buông tay, tiến vào bồn tắm. Cậu thẳng tay mở nước qua bên lạnh nhất, lạnh đến độ phải dùng toàn bộ năng lượng trong người để đối kháng với cái lạnh. Dẫu vậy, phải mất hết 3 phút mới dập tắt được lửa.
Trần Tinh Trạch run lập cập leo ra ngoài lau mình, lúc đụng xuống phía dưới lần nữa, đã không còn cảm giác gì, bởi lẽ đã sắp đông thành que kem..
Trần Tinh Trạch lập cập quay về phòng, Lục Hạo vẫn đang ngồi xổm dưới sàn tra tấn cái hộp TV (cable box), Trần Tinh Trạch bước đến sau lưng anh, đá anh một cái.
"Tránh ra, ngu ngốc."
Trần Tinh Trạch giúp Lục Hạo chỉnh hộp TV xong, cậu ấm họ Lục ngồi trên giường cầm điều khiển bấm lung tung.
"Rốt cuộc cậu muốn xem cái gì?"
"Đâu biết đâu, chả thấy có gì hay cả."
Trần Tinh Trạch dựa vào đầu giường, nhìn Lục Hạo lom khom chọn tiết mục. Một chặp sau Lục Hạo tắt luôn TV. "Quá nhàm chán, bây giờ TV sao toàn chiếu gì đâu không." Anh bò về lại bên Trần Tinh Trạch, xoay người ôm lấy cậu. "Chi bằng nhìn vợ của tớ."
Trần Tinh Trạch phát hiện thói quen là một thứ thật đáng sợ, cậu bị Lục Hạo hở tí kêu "vợ ơi," thế là đã đánh đồng mình với cái danh xưng ấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!