Chương 22: (Vô Đề)

người dịch: idlehouse

Hôm sau Trần Tinh Trạch đến trường, do đêm trước đó hoạt động tâm lý  phức tạp, cậu buồn ngủ muốn chết, vừa vào đến lớp đã nằm bò ra trên bàn.  Cách cậu một lối đi là Lục Hạo ngồi bàn bên kia, vươn tay gỡ cặp xuống giúp cậu.  Vai vừa nhẹ nhõm, Trần Tinh Trạch nghiêng đầu qua, nhìn Lục Hạo đang treo cặp giúp cậu lên sau ghế.

"Phục vụ chu đáo thật." Trần Tinh Trạch nằm bò trên bàn cười, nói.

Lục Hạo mếu miệng.

Trần Tinh Trạch nhướn mày: "Đi rót cho tớ ly nước cái coi."

Lục Hạo nhìn Trần Tinh Trạch bằng cặp mắt cá chết, Trần Tinh Trạch đối lại bằng ánh mắt của nữ vương. Ba giây sau Lục Hạo chào thua, thở dài thườn thượt như một ông già lụ khụ sắp xuống mồ, đứng lên đi rót nước.  Chốc sau, Lục Hạo bưng ly nước về, Trần Tinh Trạch cầm không cẩn thận, bị sánh ra ngoài một ít.

"Cậu từ từ thôi, nước nóng đấy." Lục Hạo nhíu mày trách móc, rút mấy tờ giấy lau tay của bạn đồng học.

Thật ra nước chỉ là âm ấm, hoàn toàn không gây phỏng, nhưng Trần Tinh Trạch cũng không nói gì, cứ nhìn Lục Hạo lau giùm cậu.

"Cậu đừng nhìn tớ." Lục Hạo cúi gằm đầu lau bàn.

"Cứ nhìn đấy."

"…….."

Lục Hạo tức giận ngẩng phắt đầu, gặp Trần Tinh Trạch đang tươi cười, vẻ mặt anh thoắt chốc biến thành uất ức không sao bày tỏ được. Trần Tinh Trạch cảm thấy hết thảy tâm sự của Lục Hạo đều viết rõ mồn một trên mặt, muốn thấy bao nhiêu khát vọng thì có bấy nhiêu.

Lục Hạo nhẫn nhịn làm cho xong bổn phận lau bàn, Trần Tinh Trạch gật gù, "Khá lắm."

Lục Hạo trả lời cộc lốc: "Cám ơn."

Trần Tinh Trạch: "Vậy cho cậu chút khuyến khích nha."

Lục Hạo không ôm bất cứ hy vọng gì, liếc ngang nhìn cậu, Trần Tinh Trạch ngoắc ngoắc ngón tay, Lục Hạo bất lực ghé đến, Trần Tinh Trạch dùng tốc độ nhanh như chớp hôn một cái lên mặt anh.

Trần Tinh Trạch và Lục Hạo đến lớp sớm, ban đầu chỉ có Trần Tinh Trạch đi học sớm, sau đó Lục Hạo vì muốn được ở bên Trần Tinh Trạch lâu hơn một chút, cũng ép bản thân mình dậy sớm hơn nửa tiếng đồng hồ. Hiện giờ vẫn chưa vào tiết tự học, trong lớp tổng cộng chỉ có 7,8 người, hoàn toàn không có ai chú ý đến cảnh tượng kinh thiên động địa này.

Cậu ấm Lục Hạo đáng thương bưng mặt, thần sắc tựa như thánh nữ vừa bị xâm phạm.  Trần Tinh Trạch không nhịn được, phì cười.

"Trần Tinh Trạch……." Lục Hạo run rẩy nói, "Bây giờ cậu đã không còn coi tớ như là người nữa rồi phải không?"

Trần Tinh Trạch: "Không phải mà."

Lục Hạo: "Vậy cậu muốn làm gì!"

Anh gào lên, bạn học xung quanh không hẹn đồng thời quay đầu ngó, Trần Tinh Trạch cũng không hoảng. Cậu kéo Lục Hạo xuống thấp một chút, đặt một ngón tay trước môi của Lục Hạo.

"Suỵt."

Trong cặp mắt đang nhướn lên sáng long lanh của Trần Tinh Trạch là ánh nhìn tinh nghịch.

"Nói nhỏ chút, tớ sai rồi, trưa nay mời cậu đi ăn."

Lục Hạo hừ một tiếng, không thèm để ý đến cậu.

Nguyên một buổi sáng, mặt của cả hai đều trông rất bình tĩnh, nhưng trong lòng đang là bãi bể nương dâu. Sau khi tiết học cuối cùng tan lớp, các bạn lục đục kéo nhau ra ngoài, Lục Hạo nấn ná ở chỗ ngồi của mình, đợi Trần Tinh Trạch đến mời.  Trần Tinh Trạch rất giữ mặt mũi cho anh, chạy tới nghiêng mình.

"Đi thôi, cậu ấm Lục Hạo."

Lục Hạo thích ăn thịt, bọn họ đi quán thịt nướng, khách trong quán không đông, gọi xong thức ăn, trong lúc chờ đợi, Lục Hạo vẫn còn dỗi, không thèm nhìn Trần Tinh Trạch. Trần Tinh Trạch đá đá chân Lục Hạo ở dưới gầm bàn, Lục Hạo rút chân ra tuốt đàng sau.

"Sao thế, chả phải tớ đã xin lỗi rồi sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!