người dịch: idlehouse
Nửa kỳ nghỉ hè còn lại, Lục Hạo vẫn không liên lạc với Trần Tinh Trạch.
Đến hôm khai giảng, Trần Tinh Trạch ôm tâm trạng thấp thỏm đi đến trường, vừa gặp Lục Hạo đã sững người.
"Sao cậu lại gầy đi nhiều như vậy?"
"Có sao, không để ý."
Trần Tinh Trạch thử đùa, "Có phải là KFC ở Mỹ ăn quá dở không?"
"Chắc vậy."
Vào học kỳ mới, Lục Hạo vẫn cùng chơi với Trần Tinh Trạch như trước, giữa bọn họ có một sự ăn ý, không ai nhắc đến vụ tỏ tình nọ. Tuy Trần Tinh Trạch luôn cố gắng làm bộ như hết thảy đều bình thường, nhưng cậu vẫn cảm thấy khi ở bên Lục Hạo, bầu không khí thường rơi vào tình trạng rất ngượng ngập. Trần Tinh Trạch bắt đầu thường xuyên hẹn Lục Hạo đi chơi bóng, hy vọng như thế có thể giúp anh khôi phục lại như cũ.
Trên sân bóng, tuy bọn họ nói chuyện với nhau còn ít hơn xưa, nhưng sự ăn ý lại tăng thêm một bậc, nghĩ gì trong bụng, chỉ cần một ánh mắt là đối phương có thể hiểu ngay. Đối với những điều này, Trần Tinh Trạch vừa mừng vừa lo.
"Này!"
Có lần, vai của Trần Tinh Trạch bị tông một cú, cậu ngoái đầu, trông thấy một nam sinh lớp 11-3 đang hùng hổ trừng cậu.
"Đang làm cột điện à, làm gì đứng như trời trồng ra đó! Không chơi thì ra khỏi sân!"
Có vẻ như lúc đang giữ bóng đã vô tình tông trúng, Trần Tinh Trạch vừa định xin lỗi, sau lưng bỗng nhảy ra một cái bóng đen. Lục Hạo đẩy nam sinh kia một cái, giọng khẽ gầm: "Mày mắng ai đó?"
Nam sinh lấy làm lạ, "Cái gì ai mắng ai, tớ mắng gì đâu?"
Mắt thấy Lục Hạo sắp sửa xắn tay áo lên tới nơi, Trần Tinh Trạch rối rít kéo anh về, nói với đối phương, "Xin lỗi, các cậu chơi đi." Cậu kéo Lục Hạo đến dưới giàn nho phía ngoài sân đấu, tiến hành dạy dỗ. "Cậu ăn thuốc nổ à?"
Lục Hạo kéo vạt áo lau mồ hôi, thản nhiên nói: "Không phải, chỉ là không vui."
"Không vui chuyện gì?"
"Cậu nói xem?"
Trần Tinh Trạch ngồi xuống bên Lục Hạo, Lục Hạo ngừng lau, sự im lặng lan dần, Trần Tinh Trạch nhịn một hồi, tìm chuyện để nói.
"Giàn nho này……. Mọc xanh tốt thật nhỉ."
"Ừ."
"Chắc là sắp kết trái tới nơi rồi."
"Ừ."
"Cậu muốn ăn không?"
"Không muốn."
Trần Tinh Trạch chưa bao giờ thấy mình dở hơi giống vậy.
Có lẽ thấu hiểu giùm được cho cái kẹt của Trần Tinh Trạch, Lục Hạo quay đầu qua, cười cười với cậu, Trần Tinh Trạch bị nụ cười của anh làm cho hoa mắt.
"Sao cậu hớt tóc ngắn vậy?"
"À cái này đó hả." Lục Hạo túm túm đầu mình, "Cắt hồi bên Mỹ, gọi là kiểu tóc nhà binh, đẹp trai không?"
"Đẹp chỗ nào, nhìn như thầy chùa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!