người dịch: idlehouse
Về đến "Sắc Cầu Vồng," quả nhiên Mễ Thịnh thật sự đi tìm vài người tới tẩy não cho Trần Tinh Trạch, cả đám đều không hẹn mà cùng khuyên Trần Tinh Trạch đừng tìm trai thẳng.
"Đừng tự ngược nha, cuối cùng nhất định sẽ bị tổn thương đó." Tiểu Xuyên vừa nói vừa cố ý ép thật sát vào người Trần Tinh Trạch, Mễ Thịnh xách cổ cậu ta từ phía sau vứt ra, Tiểu Xuyên bất mãn đảo mắt kinh bỉ.
Trần Tinh Trạch bị cả đám mồm năm miệng mười nói làm phát rầu, chủ động đề nghị uống rượu, lần này Jo không ngăn cản. Trong khi đang uống, Trần Tinh Trạch phải đi vệ sinh, gặp hai người đàn ông ôm nhau hôn hít ngay cửa toilet, sợ đến không dám mở cửa đi vào.
Quán rượu đang mở nhạc nhịp điệu nhanh và sôi nổi, sự buông thả, cồn rượu, cùng với cảnh tượng phóng túng kia đều cùng nhau xông vào giác quan của Trần Tinh Trạch, mặt của cậu càng lúc càng nóng ran. Bỗng có người ôm lấy cậu từ phía sau, đẩy cậu vào tường. Trần Tinh Trạch xoay người, trông thấy mặt của Tiểu Xuyên cũng đang đỏ ửng, đôi mắt thanh tú nóng bỏng nhìn cậu.
"Trần Tinh Trạch, anh không có kép đúng không?" Tiểu Xuyên dán chặt người lên cậu, Trần Tinh Trạch không còn chỗ nào để lui, cảm giác được một bàn tay đang sờ mó thân dưới của cậu. Trần Tinh Trạch chết khiếp, túm lấy cánh tay của Tiểu Xuyên. "Này cậu chờ chút……. Đừng như vậy."
Tiểu Xuyên: "Em cũng không có, chúng ta cặp với nhau nhé?"
Trần Tinh Trạch chưa gặp tình huống này bao giờ, mặt nóng muốn sôi lên.
"Cậu, cậu đứng ra đã, có gì nói cho đàng hoàng."
"Em cũng tầm tuổi anh, người nhỏ tuổi nhất ở trong đây." Tiểu Xuyên dùng giọng điệu nũng nịu nói với Trần Tinh Trạch, "Em rất thích anh, vừa gặp đã thích, anh có thích em không?"
Trần Tinh Trạch quẫn bách rối rắm, "Tôi chỉ muốn tới đây đi vệ sinh…… Mễ, Mễ Thịnh đâu?"
Vừa nghe cậu nhắc Mễ Thịnh, sắc mặt của Tiểu Xuyên sa sầm.
"Anh tránh Mễ Thịnh xa một chút."
"Cái gì?"
Tiểu Xuyên cười lạnh: "Anh đừng thấy hắn làm ra vẻ đứng đắn, thật ra chỉ là thứ mèo hoang, lúc động dục thì ai hắn cũng ngủ với được. Hắn chỉ có cái mặt thì còn ngon, nhưng phía dưới đã lỏng le từ lâu rồi."
Trần Tinh Trạch kinh ngạc nhìn Tiểu Xuyên. Mới nãy ở bàn cậu ta còn có vẻ rất thân thiết với Mễ Thịnh, nào ngờ vừa xoay lưng đã nói những lời như thế này.
"Sao cậu lại có thể nói anh ấy như vậy……."
"Anh không tin? Anh có thể đi hỏi bất kỳ ai, hắn có thể làm bất cứ chuyện gì chỉ vì tiền." Tiểu Xuyên dán chặt vào lồng ngực của Trần Tinh Trạch, "Đừng nhắc hắn nữa được không, chúng ta ra khỏi đây đi, tới nhà em nhé, em ——
- Áaa!"
Tiểu Xuyên đang nói giữa chừng, bị một sức mạnh giật ngược lại.
Mễ Thịnh vứt Tiểu Xuyên vào tường, hai tay đút túi, đứng sát ngay bên. Anh cao hơn Tiểu Xuyên, ánh mắt nhìn xuống vừa lạnh lẽo vừa sắc bén.
Tiểu Xuyên nắn nắn cánh tay bị va, mếu máo: "……. Làm gì vậy hả, đau quá đi."
Mễ Thịnh khom người, tầm mắt ngang với của cậu ta, dùng giọng nói chỉ hai người có thể nghe được khẽ bảo: "Nếu mày không muốn "làm" nữa, thì nói tao một tiếng."
Tiểu Xuyên bị doạ, nước mắt lưng tròng, cậu ta cũng không dám nhìn lại vào mắt Mễ Thịnh, cúi đầu đi mất.
Mễ Thịnh đến trước mặt Trần Tinh Trạch, thản nhiên nói: "Nhìn cái gì, còn không mau lo đi vệ sinh."
Trần Tinh Trạch hoàn hồn, "À………ồ." Mễ Thịnh đợi cho đến khi Trần Tinh Trạch đi vệ sinh xong, rồi đưa cậu về lại chỗ ngồi. "Em đừng uống nữa, về lại phòng đi."
"Dạ."
Mễ Thịnh đi cùng cậu về lại văn phòng, đóng cửa xong, tiếng ồn đinh tai nhức óc đỡ hơn nhiều. Trần Tinh Trạch ngồi bên mép giường, thần trí hoảng hốt.
"Cái phòng này gọn như vầy, thật khó quen được." Mễ Thịnh đi qua đi lại.
Trần Tinh Trạch móc di động ra, Mễ Thịnh nói: "Sao hở tí là em lại đi nhìn di động vậy, đợi tin của ai à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!