người dịch: idlehouse
Cách Trần Tinh Trạch biểu đạt sự phẫn nộ rất đơn giản: trực tiếp động thủ.
Bình thường Trần Tinh Trạch luôn rất ôn hoà, lần này tự dưng đánh lộn khiến cho Vưu Tiểu Lâm hết hồn.
"Các cậu ăn hiếp người phải không!" Trần Tinh Trạch chưa từng bao giờ phẫn nộ như vậy, mới vừa rồi cậu còn đứng trong phòng vệ sinh mắng Vưu Tiểu Lâm là đồ sói mắt trắng (vô ơn), xoay qua xoay lại đã hối hận. Cậu tự trách mình không nên hấp tấp, để Vưu Tiểu Lâm ở lại một mình trong phòng học, nếu cậu mà có mặt thì chuyện này đã không xảy ra.
Vừa nghĩ đến khả năng Vưu Tiểu Lâm luôn bị bọn chúng ức hiếp như thế này thường xuyên, Trần Tinh Trạch càng ra tay nặng hơn.
Nhưng lấy một chọi ba dù sao cũng khá miễn cưỡng, ai nấy đều nổi đoá hăng tiết vịt, giằng co với nhau, người người đỏ mặt tía tai. Lúc Trần Tinh Trạch bị một nam sinh đẩy tông vào một chiếc bàn học, Vưu Tiểu Lâm bừng tỉnh, chạy tới níu lấy Trần Tinh Trạch.
"Đừng đánh nữa!"
Vưu Tiểu Lâm bị kéo luôn vào cuộc chiến, một nam sinh đạp cho cậu ấy một cước, Trần Tinh Trạch tức xì khói, kéo Vu Tiểu Lâm ra sau mình, lượm một cuốn tự điển dộng thẳng vào đối phương.
"Tao uýnh chết bà mày!"
Mười phút sau, năm người bị gọi hết vào trong văn phòng ban giám hiệu.
Trần Tinh Trạch dĩ nhiên sẽ không để Vưu Tiểu Lâm bị giáo viên rầy la, chủ động bước lên nhận tội: "Em là người ra tay trước ạ." Thầy giám hiệu lừ mắt một cái làm cậu nghẹn trở về "Em đứng đó đi!" Rồi thầy hỏi Vưu Tiểu Lâm, "Chuyện gì xảy ra?"
Vưu Tiểu Lâm rất căng thẳng, gương mặt nhỏ tái mét. Trần Tinh Trạch biết rất rõ, dưới tình hình này, chỉ e rằng Vưu Tiểu Lâm sẽ không nói ra được câu nào. Trần Tinh Trạch nát óc nghĩ cách giải vây cho cậu ấy, không ngờ Vưu Tiểu Lâm lại lên tiếng.
"Các bạn ấy hất rác vào chỗ em ngồi, em nổi giận nên đánh nhau với các bạn ấy. Trần Tinh Trạch chỉ đi ngang qua, bạn ấy không dính dáng gì đến chuyện này."
Giám hiệu phì cười nhìn Trần Tinh Trạch đang bầm tím bầm xanh khắp mặt, "Đi ngang qua mà thành vầy?"
Vưu Tiểu Lâm cúi thấp đầu, nói lí nhí: "Không dính dáng gì đến bạn ấy ạ."
Trần Tinh Trạch nghe thấy Vưu Tiểu Lâm giúp mình thoát thân, tim muốn tan chảy.
Trận đánh lộn này thật đáng giá.
Trong 10 phút ngắn ngủi ấy, cậu lập một lời thề—— từ đây về sau bất kể Vưu Tiểu Lâm vì lo học tập mà lơ cậu kiểu nào, cậu cũng tuyệt đối không giận cậu ấy nữa
"Bọn em không có hất rác vào chỗ của bạn ấy, là lúc bọn em quét đến bàn của bạn ấy thì bạn ấy không chịu đứng lên." Một nam sinh cãi láo.
Trần Tinh Trạch lập tức nổi khùng, "Cậu còn dám nói không biết ngượng!"
"Được rồi! Đừng cãi nhau!" Giám hiệu nghiêm khắc rầy. Thầy kiểm tra thương thế của từng học sinh, nghiêm túc cảnh cáo: "Các em lo mà chú ý, không được tái phạm."
Hôm ấy lúc tan học, Trần Tinh Trạch gặp Vưu Tiểu Lâm ở trước dãy lầu học. Trần Tinh Trạch chạy tới, Vưu Tiểu Lâm thấy cậu tới, lẳng lặng sóng vai đi cùng với cậu ra cổng.
Trống ngực của của Trần Tinh Trạch đập thình thình, chỉ mong sao đoạn đường tan học này dài thêm một chút nữa.
"Cảm ơn cậu giúp tớ, nhưng sau này đừng đánh nhau nữa."
Trần Tinh Trạch liếc ngang, Vưu Tiểu Lâm cắm cúi bước, ánh mắt để trên mặt đất.
"Ai bảo bọn họ ăn hiếp người khác."
"Các bạn ấy chỉ đùa thôi."
"Nào có kiểu đùa như thế!"
Giọng của Trần Tinh Trạch cao vút lên, Vưu Tiểu Lâm dừng bước, "Nhịn một chút sẽ qua thôi."
"Đừng hòng! Dựa vào đâu phải nhịn, cậu không cần phải sợ bọn chúng." Trần Tinh Trạch như đang quả quyết đảm bảo, nóng nảy tóm lấy vai của Vưu Tiểu Lâm. "Tớ tuyệt đối sẽ không để cho bọn nó ăn hiếp cậu!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!