người dịch: idlehouse
Trình trạng hỗn loạn trong văn phòng làm việc của Mễ Thịnh làm giảm bớt cơn buồn ngủ của Trần Tinh Trạch.
"Chỗ này cũng hỗn loạn quá hả anh." Trần Tinh Trạch nhìn gian phòng gần như không còn chỗ nào để đặt chân, thốt ra một lời ca thán từ tận đáy lòng, "Đây là một nơi người có thể ở sao?"
Trong văn phòng đâu đâu cũng là trang phục và tạp chí, giấy báo cũ phủ đầy sàn nhà, gần như dùng làm thảm cũng được. Trong phòng có cửa sổ, nhưng có thể nhìn ra đã rất lâu rồi chưa được mở, không khí trong phòng rất bí, toàn mùi ẩm mốc và khói thuốc.
"Ở tạm đi, đừng kén chọn." Mễ Thịnh đến bên giường dọn dẹp sơ sơ, giường trong văn phòng là một chiếc giường đơn của quân đội, chiếc giường hẹp đó cũng chất đầy trang phục đủ loại. Mễ Thịnh quơ tay quơ chân đẩy hết quần áo ra, chỉ giường bảo Trần Tinh Trạch, "Ngủ đi."
Trần Tinh Trạch hơi hối hận đã không thuê phòng trọ bên ngoài.
"Tắm được không ạ……." Trần Tinh Trạch ngập ngừng hỏi, đấy là yêu cầu tối thiểu, cậu đã đổ rất nhiều mồ hôi, khắp người khó chịu gần chết, không tắm sẽ không sao ngủ được.
"Được." Mễ Thịnh chỉ chỉ về phía buồng tắm.
Trần Tinh Trạch bỏ ba lô xuống, đi vào tắm.
Trong lúc Trần Tinh Trạch tắm rửa, Mễ Thịnh lại dọn dẹp giường thêm một lượt, sau đó ngồi bên mé giường hút thuốc. Cũng đã rất lâu rồi anh chưa nghỉ ngơi, nếu tính thời gian thì còn lâu hơn cả Trần Tinh Trạch, nhưng anh không hề mệt, tiếng nước từ trong buồng tắm vọng ra giống như cũng gột rửa sạch hết những mệt mỏi. Mễ Thịnh giụi tắt điếu thuốc, đi đến trước cửa buồng tắm, đẩy cửa tiến vào.
Trần Tinh Trạch hết hồn, kéo rèm che của chỗ tắm kín mít, gào lên: "Anh làm cái gì vậy hả!"
Mễ Thịnh đặt quần áo lên chỗ để đồ.
"Đưa quần áo sạch cho em thay ra, xoắn cái gì?"
"Anh không bao giờ gõ cửa sao!"
"Gõ rồi, em không nghe thấy."
"Không thể nào!"
Mễ Thịnh đặt quần áo rồi lại đứng rửa tay một cách rất đường hoàng chính đáng, Trần Tinh Trạch ré lên: "Nước bị lạnh mất rồi!" Mễ Thịnh mau chóng rời khỏi buồng tắm trước khi anh cười thành tiếng. Anh tựa lưng vào bức tường cạnh khung cửa, nhớ đến hình ảnh cơ thể của Trần Tinh Trạch thu hoạch được trong cú quét mắt vừa rồi, như mầm non sinh sôi trên một mảnh đất lành, khiến cho lòng người hân hoan quên hết ưu phiền.
Trần Tinh Trạch tắm xong, mặc đồ của Mễ Thịnh bước ra. Vóc dáng hai người bọn họ giống nhau, quần áo mặc rất hợp. Trần Tinh Trạch vừa lau tóc vừa lục ba lô, Mễ Thịnh ngồi vắt chéo chân bên mé giường, thưởng thức da non thịt trẻ.
"Nhóc con, ngày mai ở lại thêm một ngày, mốt hẵng đi."
"Tại sao ạ?"
"Tôi dắt em đi vòng vòng, lần đầu tới đây đúng không?"
"Cũng đâu phải là em tới để du lịch."
"Dù sao cũng tới rồi."
Trần Tinh Trạch không nói gì, Mễ Thịnh duỗi chân dài ra đá cậu một cái. "Ê người lớn nói chuyện đấy, sao không lễ phép lịch sự gì hết vậy?"
Trần Tinh Trạch nheo mắt ngoái đầu, mỉa mai châm chọc, "Ồ, anh là người lịch sự nhất trần đời!"
Mễ Thịnh cười không biết xấu hổ, "Đương nhiên rồi."
Đuôi mắt của Trần Tinh Trạch giật giật, Mễ Thịnh hỏi: "Em lục cái gì thế?"
"Hộp đựng kính áp tròng."
"Em cận thị à?"
"Vâng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!