Chương 17: (Vô Đề)

người dịch: idehouse

Trần Tinh Trạch từ chối Lục Hạo.

Cậu đã quên mất bản thân mình cụ thể đã từ chối anh ra sao, quá trình tựa như hồn lìa khỏi xác, cơ thể thì máy móc nói chuyện, còn hồn thì trốn trong góc nhìn vẻ mặt thất vọng của Lục Hạo.

Lục Hạo khẽ hỏi: "Tớ còn tưởng là cậu thích tớ chứ, hôm ấy ở nhà trọ trong kỳ nghỉ đông, chẳng phải là cậu đã ôm tớ sao?"

Ừ, cho nên tớ  mới là một tên ích kỷ khốn kiếp.  Trần Tinh Trạch âm thầm tự mắng mình trong lòng, sau đó nói với Lục Hạo: "Xin lỗi."

Lục Hạo: "Tớ không muốn nghe xin lỗi."

"Xin lỗi…….." Trần Tinh Trạch dường như chỉ có thể nói hai chữ đó. Cậu tưởng là Lục Hạo sẽ nổi giận, có thể sẽ khóc, hoặc có thể nổi cơn lôi đình. Nhưng Lục Hạo không làm như vậy, anh chỉ thất vọng, vô cùng thất vọng, toàn bộ đều được viết rất rõ trên mặt anh.

Trần Tinh Trạch cảm thấy tuy Lục Hạo sẽ tạm thời đau khổ, những rồi cũng sẽ có ngày khá lên. Cậu cảm thấy may mắn sắp nghỉ hè, Lục Hạo sẽ được mẹ anh đưa ra nước ngoài chơi, cậu thật lòng hy vọng Lục Hạo sẽ khuây khoả, quên đi chuyện này.

Nhưng sự việc không diễn ra thuận lợi như vậy.

Có một đêm nọ giữa kỳ nghỉ hè, Trần Tinh Trạch nhận được một cú điện thoại đến từ nước ngoài. Trong điện thoại không có người nói chuyện, chỉ có tiếng khóc rất khẽ đang bị ra sức kìm nén. Trần Tinh Trạch nghe đến tan nát lòng. Cú điện thoại ấy, ngoại trừ câu "ai đó" của Trần Tinh Trạch lúc mới bắt đầu ra, bọn họ không ai nói thêm gì nữa. Cuộc gọi đại khái kéo dài mười mấy phút, rồi Lục Hạo cúp máy.

Trần Tinh Trạch không sao ngủ được.

Cậu nghĩ đến trước đây, khi bọn họ ngồi trong tiệm sách, cậu đọc xong "Hoa Hồng Đỏ Và Hoa Hồng Trắng" đã từng lập lời thề —

- Hoa là để được nâng niu và bảo hộ, cậu tuyệt đối sẽ không để cho hai người con trai này phải chịu tổn thương, cậu thà rằng chính mình phải hứng chịu hết thảy.

Chưa được bao lâu, bản thân cậu đã bội ước, tuy cậu ra sức nhủ lòng, thà đau ngắn còn hơn đau dài, chỉ cần ráng một chút, sẽ đều tốt cho tương lai của cả hai người.  Nhưng đau ngắn là đau đến bao giờ đây? Trần Tinh Trạch không rõ nữa, hiện giờ đối với cậu,  mỗi một giây đều dài dằng dặc, mỗi một ngày đều tựa như thiên thu.

Trong những lúc ý chí bị lung lay, Trần Tinh Trạch lại nhớ đến Mễ Thịnh, cậu bức thiết cần đến những lời khuyên nhủ của người đàn anh này.  Trần Tinh Trạch gọi điện thoại cho Mễ Thịnh, nhưng người bắt máy lại không phải là Mễ Thịnh.

Vương Nho mới vừa bị Mễ Thịnh mắng cách đây không lâu vì chuyện trong văn phòng, đầu óc cậu ta không linh hoạt, càng bị mắng thì càng luống cuống. Hôm đó di động của Mễ Thịnh bị để quên ở văn phòng, có cuộc gọi tới, Vương Nho bắt máy. Trong máy có người muốn tìm Mễ Thịnh, Vương Nho nói Mễ Thịnh đang ở bệnh viện. Lúc đó lại có một chiếc di động khác đổ chuông, là của bên khách hàng hối công việc. Vương Nho quýnh lên, mồm không ngừng lẩm bẩm, "Tiêu rồi," "Chết tới nơi rồi," sau đó vội vàng cúp máy.

Di động lại mau chóng có cuộc gọi tới, nhưng Vương Nho đã ra khỏi văn phòng.  Lần này cậu ta đi thật khéo, tội cho Trần Tinh Trạch bên kia, cậu nghe Vương Nho xong, khắp người lạnh toát.  Cái gì gọi là "tiêu rồi"? Cái gì gọi là "chết tới nơi rồi"?   Trần Tinh Trạch khó tránh được những suy nghĩ lệch lạc.

Cậu tiếp tục không ngừng gọi vào máy, nhưng chẳng bao lâu sau, di động của Mễ Thịnh hết pin, tự động tắt. Trần Tinh Trạch cả ngày đứng ngồi không yên, trong đầu chỉ có mỗi một câu, "hoạ vô đơn chí."  Đến tối, Trần Tinh Trạch lại gọi thêm một cú điện thoại nữa, vẫn tắt máy.  Dạo gần đây tâm trạng của Trần Tinh Trạch chịu dao động lớn, không khỏi có những suy nghĩ cực đoan.

Trong câu chuyện mà Mễ Thịnh kể cho cậu nghe, anh và bạn trai của anh đã ân ái nhiều năm, Trần Tinh Trạch vừa nghĩ đến chuyện bạn trai của Mễ Thịnh chết vì bệnh, liền cảm thấy có khả năng Mễ Thịnh sẽ nghĩ quẩn.

Trần Tinh Trạch hoảng loạn gọi cảnh sát, cảnh sát hỏi vài câu cho phải phép, gần như không mảy may quan tâm.  Trần Tinh Trạch cho là như vậy không được.  Sau khi suy nghĩ kỹ một đêm, Trần Tinh Trạch quyết định đi tìm Mễ Thịnh. Mễ Thịnh đã từng nói cho cậu biết nơi anh ở, cách thành phố của Trần Tinh Trạch không gần cũng không xa, đại khái quãng 700 cây số. Trần Tinh Trạch nói với Ngô Hàng Chi là muốn tới nhà người bạn vài ngày, Ngô Hàng Chi xưa nay luôn dễ dãi, căn dặn vài lời rồi đồng ý ngay.

Tốc độ làm việc của Trần Tinh Trạch kinh người, mua vé tàu cao tốc chuyến sớm nhất, bốn tiếng đồng hồ sau đã tới Thiên Tân. Trần Tinh Trạch nhớ lần đầu tiên lúc bọn họ nói chuyện trên điện thoại, Mễ Thịnh say khướt có nhắc tới tên của một quán rượu gọi là "Sắc Cầu Vồng." Cậu tra trên di động, thấy trên mạng nói "Sắc Cầu Vồng" là một quán rượu "đồng chí" nổi tiếng nhất ở Thiên Tân.

"Quán rượu đồng chí………" Trần Tinh Trạch lầm bầm, vậy thì chắc là nơi này rồi.

Trần Tinh Trạch đói đến bụng muốn dán vào lưng, tìm một quán cơm ăn bữa đơn giản, sau đó vội vàng lên đường, lúc tới được cửa của "Sắc Cầu Vồng," quán vẫn chưa mở cửa kinh doanh.

Trần Tinh Trạch đứng ngoài đợi.

Giữa hè oi bức, trước cửa quán rượu không có mái hiên, đứng giang nắng làm khắp người toàn mồ hôi. Bình thường Trần Tinh Trạch ưa sạch sẽ, mùa hè nhất định không chơi banh, chỉ vì sợ đổ nhiều mồ hôi làm khó chịu. Nhưng cho dù như thế đi nữa, cậu cũng không đi chỗ khác để tránh nắng, chỉ tìm một bóng cây không được râm mát cho lắm mà tạm thời núp ở dưới. Trong lòng cậu nôn nao bồn chồn, sợ không cẩn thận sẽ hụt mất nhau.

Mặt trời ngả về Tây, quán rượu mở cửa, mấy người cùng đợi với Trần Tinh Trạch trước đó nhanh chóng bước vào bên trong. Trần Tinh Trạch đứng ngoài cửa quan sát một hồi. Cậu chưa từng tới nơi nào như vậy cả, trong lòng hơi căng thẳng. Nhưng vì thật sự rất lo lắng cho Mễ Thịnh, cậu vẫn lấy hết can đảm đẩy cửa tiến vào.

Có lẽ do chỗ này là một quán Gay Bar, Trần Tinh Trạch đánh hơi được mùi "đồng loại" nồng đậm trên những người khách. Chỉ có điều mùi hơi này quá đỗi đậm đặc, mà cậu thì chưa từng bao giờ phải trải qua cảm giác bị người khác cùng ánh mắt trần trụi như vậy nhìn cậu.  Trần Tinh Trạch không dám nhìn vào mắt những người đó, tức tốc tìm kiếm trong đám đông.

Jo đang còn đứng bên quầy rượu tán gẫu, chợt có người nắm lấy cánh tay anh ta từ phía sau. Anh giật mình ngoái đầu, trông thấy một cậu bé khôi ngô ngay sau lưng mình. Cậu bé mặc một chiếc áo ngắn tay màu đen, quần màu sáng, trên lưng đeo ba lô bằng da, thoạt nhìn đã thấy được khí chất con nhà lành khuôn phép đâu ra đấy.

Hoàn toàn đúng với khẩu vị của Jo. Jo nở một nụ cười ám muội với cậu, nhưng mà không nhận được phản ứng nên có. Cậu bé níu chặt lấy cánh tay của anh ta, nét mặt đầy quan tâm lo lắng.

"Không sao chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!