Chương 16: (Vô Đề)

người dịch: idlehouse

Lục Hạo tỏ tình với Trần Tinh Trạch vào cuối học kỳ hai, quá trình rất vòng vo tam quốc.

Bắt nguồn vẫn là từ Vưu Tiểu Lâm.

Trước đây, lúc Ngô Hàng Chi đi trình diễn ở bên Đức, đã mang về cho Trần Tinh Trạch một cây bút máy hiệu Pelikan, đuôi bút màu trắng ngà phối với thân bút bằng chất liệu pha lê đục màu vàng kim, Trần Tinh Trạch cảm thấy rất đẹp. Bản thân cậu không hay dùng bút máy, nên tặng cho Vưu Tiểu Lâm làm quà sinh nhật.

Kết quả, cây bút ấy rước tội về.

Trong kỳ thi thử, Tần Bác bị thua điểm Vưu Tiểu Lâm, trong lòng ghi hận, bám vào chuyện cây bút, đi tố với nhà trường đòi nhà trường rút điều kiện học sinh nghèo của Vưu Tiểu Lâm.

"Trong lớp còn có những bạn khác cũng cần được trợ giúp, tại sao lại trao phần học bổng cho một người sử dụng một cây bút máy một ngàn đồng?"

Giáo viên cũng hỏi Vưu Tiểu Lâm về chuyện cây bút máy, Vưu Tiếu Lâm nói đó là do một người bạn tặng.

Giáo viên bảo: "Vậy cố gắng đừng đem tới trường, ảnh hưởng không tốt."

Nhưng Vưu Tiểu Lâm ngày thường rất ngoan ngoãn vâng lời, lần này lại không nghe lời giáo viên. Tuy không lấy cây bút ra dùng trước mặt bạn học nữa, xong Vưu Tiểu Lâm vẫn mang cây bút ấy bên mình. Vốn dĩ như thế cũng chẳng có gì, nhưng sau đó Tần Bác không biết làm cách nào mà biết được chuyện này, tan tiết liền chặn đường Vưu Tiểu Lâm trong hành lang, lục soát ra được cây bút máy từ túi của anh.

Tần Bác giơ cao cây bút lên, bất chấp ánh mắt của bạn học xung quanh, nói với Vưu Tiểu Lâm: "Sao mày còn mang nó?"

Vưu Tiểu Lâm nhìn cậu ta chằm chằm: "Trả cho tớ."

Tần Bác: "Thật là quái lạ, sao nhà trường lại trợ giúp một học sinh hám hư vinh như mày?"

Sắc mặt Vưu Tiểu Lâm tái đi, "Trả cho tôi!"

Ánh mắt của Tần Bác lạnh lẽo, "Mang tiếng học sinh nghèo thì cũng phải làm cho ra dáng học sinh nghèo, biết không."

Những học sinh xung quanh vây lại hóng chuyện, xì xào bàn tán. Môi Vưu Tiểu Lâm xanh mét, nhưng vẫn lì lợm không lùi một bước nào.

"Trả cây bút máy cho tôi!"

Tần Bác: "Mày đừng có nhìn tao như thế, để người khác nhìn vào còn tưởng là tao đang bắt nạt mày. Vậy chúng ta đi tìm thầy giáo phân giải nhá, tao cũng muốn đòi chút công bằng cho mấy bạn học khác."

"Chuyện gì thế này?"

Đang còn giằng co, một giọng nói biếng nhác truyền đến, mọi người ngoái đầu, Lục Hạo mới chơi banh xong, đang còn tung tăng quay về lớp.

"Có chuyện gì đi chỗ khác nói đi, đừng chắn đường trong hành lang."

Chỉ trong một học kỳ, Lục Hạo lại đã cao hơn nữa. Thêm vào đó anh thích thể thao, vóc người săn chắc, chiếc áo đồng phục mỏng đang dính vào người do thấm mồ hôi, mơ hồ phác hoạ những đường cong của cơ bắp. Lục Hạo đẹp trai, nhà giàu, tính tình cũng tốt, trước đó không lâu lại còn dẫn dắt đội bóng rổ cửa trường giựt giải quán quân môn bóng rổ, ở trong trường coi như không ai là không biết đến anh.

Mọi người chừa ra một lối đi, Lục Hạo trông thấy Vưu Tiểu Lâm đang tái mét mặt mày đứng trong đám người, khoé miệng co rút một cái theo phản xạ, bước đến gần.

Lúc đi ngang qua Tần Bác, Lục Hạo tiện tay rút mất cây bút máy.

"Cậu đừng đi lo chuyện bao đồng." Tần Bác cảnh cáo Lục Hạo.

"Xoắn làm gì chứ, người ta đã nói là bạn tặng rồi mà."

"Thế thì đã sao?"

Lục Hạo cười: "Sao, cậu thích hả, nếu cậu thích tớ cũng tặng cậu một cây, muốn kiểu nào tuỳ ý cậu chọn."

Mọi người đứng quanh cười ồ, Tần Bác lạnh mặt. Cậu ta không muốn gây xung đột với một nhân vật tiếng tăm vang dội trong trường như Lục Hạo, lạnh lùng hừ một tiếng, xoay người bỏ đi. Đám đông dần dần tản hết. Lục Hạo trả lại cây bút máy cho Vưu Tiểu Lâm.

"Cảm ơn." Vưu Tiểu Lâm nói nhỏ một câu, Lục Hạo cũng không nói gì thêm, bầu không khí giữa hai người hơi gượng gạo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!