người dịch: idlehouse
Mễ Thịnh lảo đảo về đến "Sắc Cầu Vồng," mới giữa trưa, trong quán không một bóng người. Mễ Thịnh lên tới văn phòng trên lầu 2, trong phòng chất đầy những thứ lỉnh kỉnh, Mễ Thịnh đã không chỉ mắng Vương Nho một lần, bảo cậu ta dọn dẹp cho gọn gàng, nhưng cái tên trợ lý đầu óc không được tích sự gì kia, cho dù là có dọn dẹp cũng chả ra ngô ra khoai.
Mễ Thịnh cẩn thận nằm lên giường, muốn ngủ một giấc, nhưng những chỗ đau trên người làm anh khó lòng nhập mộng. Anh ngồi dậy đi xuống nhà, tự mình tới quầy rượu lấy một chai rượu, giữa ban ngày ban mặt bắt đầu ngồi nốc. Rất nhanh chóng, cồn rượu làm tê liệt cơn đau, Mễ Thịnh chuếnh choáng đứng dậy, quay lên lầu ngủ.
Đấy là một giấc ngủ rất dài, cuối cùng tỉnh dậy vì cơn khát, Mễ Thịnh nén cơn váng đầu và đau đớn trên người, bò dậy, thò tay quơ lấy một chai nước suối bên giường, uống một hơi hơn nửa chai, rồi mới ngồi bên mép giường chờ tỉnh ngủ. Hai cánh tay anh gác trên đùi, ấn ấn đầu mình, trong tai ong ong lên từng trận. Thật sự là vô cùng khó chịu, Mễ Thịnh rất hối hận mình đã uống nhiều rượu để dỗ giấc ngủ. Anh muốn tìm chút gì đó làm để phân tâm, móc di động từ trong túi ra.
Vừa mở máy lên, tít tít tít, một đống tín hiệu tin nhắn. Mễ Thịnh quét mắt nhìn, đều là từ Trần Tinh Trạch.
—
-Xin lỗi anh.
—
-Rất xin lỗi anh, gần đây em toàn nghĩ đến chuyện của mình, không hề hỏi han đến tình hình của anh.
—
-Có phải là bạn trai anh đã sinh bịnh rồi không ạ? Có nặng lắm không ạ? Em không nên chọn lúc này nói về Lục Hạo với anh.
—
-Nhưng xin anh đừng nói lời nóng nảy nhất thời, cũng đừng nản lòng, bạn trai của anh vẫn còn trẻ, bịnh nhất định sẽ có cách chữa khỏi. Hãy tìm anh ấy nói chuyện rõ ràng một phen, ngàn vạn lần đừng chia tay dễ dàng như vậy. Hy vọng các anh sớm làm lành.
—-À, mỗi năm vào dịp Tết em nhận được tiền mừng tuổi, do bình thường cũng không xài đến, cho nên để dành được chút đỉnh, tuy không nhiều, nhưng hy vọng sẽ giúp được anh phần nào.
—
-Xin anh đừng mất bình tĩnh, lúc này cần phải có một người giữ bình tĩnh.
—
-Anh nghỉ ngơi cho tốt nhé, thực sự rất xin lỗi.
Mễ Thịnh đọc từng mẩu tin một, toàn thấy Trần Tinh Trạch không ngừng xin lỗi. Lúc nhìn thấy câu về tiền mừng tuổi, anh phì cười, không cẩn thận làm rách miệng vết thương trên người, nhưng cơn đau rất mau chóng được thiện ý thơ ngây và thuần khiết kia làm dịu đi.
Mễ Thịnh mở giao diện tài khoản trên di động, định gửi trả lại số tiền mừng tuổi cho anh bạn nhỏ, kết quả vừa nhìn thấy con số được chuyển vào tài khoản liền sửng sốt. Trần Tinh Trạch gửi đến cho anh 36.493,6 đồng (~125 triệu VN), con số có tiền cắc tiền lẻ treo lủng lẳng, coi bộ như cậu đã dốc hết tất cả tiền tiết kiệm của cậu, không giữ lại một xu.
"Không thể nào…….." Mễ Thịnh cạn lời, "Đùa nhau mà, phải không….."
Trong 5,6 phút sau đó, Mễ Thịnh tạm thời quên đi những đau đớn trên người, một cảm giác rất lạ kỳ bao vây lấy anh, có chút chua xót, lại có chút nóng ấm. Anh nhớ lại đêm qua khi Trần Tinh Trạch tìm anh tâm sự, Lục Hạo đã tỏ tình với cậu, Trần Tinh Trạch ấp a ấp úng hỏi anh, trai thẳng liệu có được kết quả hay không, sau đó bị anh mắng cho lăn về lại.
Mễ Thịnh ngó dãy số nọ, rồi bất giác chợt nghĩ, được một cậu bé như thế này thương, cảm giác chắc rất không tồi nhỉ.
Đại khái là anh ngồi thừ người ra quãng 1 phút, sau đó đem toàn bộ số tiền gửi trả về nguyên chủ. Trần Tinh Trạch lập tức gửi tin nhắn tới.
—
-Sao thế anh? Tại sao gửi tiền về lại?
Mễ Thịnh không trả lời tin nhắn mà gọi một cú điện thoại. Chuông reo 3 tiếng, rồi bị ngắt. Mễ Thịnh vừa định đóng di động, máy lại có người gọi tới.
"A lô?"
Nhẩm tính thời gian, bọn họ đã quen biết nhau nửa năm trời. Trong quãng thời gian đó, đa số đều liên lạc nhau qua tin nhắn, cú điện thoại duy nhất trong ký ức của Mễ Thịnh vẫn chỉ có lần anh uống say, nổi hứng muốn nghe xem giọng của Trần Tinh Trạch ra sao, và đã được thưởng thức như mong muốn, chỉ đáng tiếc do uống say khướt, lúc tỉnh lại rồi anh đã quên sạch bách. Nay lại một lần nữa nghe thấy tiếng của cậu, ký ức tựa như đã nằm sâu dưới đáy chợt như thức tỉnh.
Không giống với đa số giọng nói ba hoa chích choè của những cậu bé đồng trang lứa, giọng nói của Trần Tinh Trạch khá trong trẻo, mang sắc thái dịu dàng trầm lắng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!