Chương 14: (Vô Đề)

người dịch: idlehouse

Chuyến về nhà lần này, Mễ Thịnh gần như dâng luôn cả ông chủ của mình cho Mễ Tiệp, làm anh mấy tháng tiếp theo sau đó phải thắt lưng buộc bụng mà sống. Hơn nữa, anh còn phải phát lương cho mấy tên ngu ngốc trong văn phòng, thế nên có dạo đến cả tiền thuê nhà cũng không có để đưa người ta.

Sang hè, anh trực tiếp dọn vào văn phòng ở.

Nói là văn phòng, thật ra diện tích rất nhỏ, nằm trên tầng hai của quán rượu "Sắc Cầu Vồng." "Sắc Cầu Vồng" là một quán rượu "đồng chí," Mễ Thịnh và anh Jo chủ quán là bạn tốt lâu năm, Jo cho Mễ Thịnh thuê lầu 2 với giá rất rẻ. Để cho có qua có lại, hễ khi nào Mễ Thịnh rảnh rỗi, sẽ xuống lầu ngồi bên quầy rượu giúp anh Jo. Do diện mạo xuất chúng, Mễ Thịnh cũng có chút tiếng tăm trong giới, mỗi ngày đều có một số khách chuyên môn đến "Sắc Cầu Vồng" để được thấy anh.

Một buổi tối giữa hè, Mễ Thịnh ngồi bên quầy rượu uống rượu, có vài người đến bắt chuyện. Mễ Thịnh không có hứng đáp lời, nhưng cũng không thể mặt nặng mày nhẹ với khách hàng, liền lấy lý do  không được khoẻ rồi bỏ đi. Khuya gần về sáng, quán rượu đóng cửa, Mễ Thịnh mới xuống lầu một lần nữa, đúng lúc Jo đang lau ly rượu.

Không còn tiếng nhạc đinh tai nhức óc, "Sắc Cầu Vồng" trông không khác gì những quán rượu mới đóng cửa sau giờ làm ăn, hỗn loạn, bừa bộn.

"Rót cho em một ly…… đừng rót rượu, bia thôi." Mễ Thịnh ngồi xuống trước quầy bar.

Jo lớn hơn Mễ Thịnh 5 tuổi, năm nay 32, đeo kính gọng thô, để chút râu. Tuy Mễ Thịnh muốn bia, nhưng Jo vẫn rót cho anh một ly rượu đỏ.

"Giờ này đừng uống bia, ly này không tính tiền chú mày."

Mễ Thịnh biết Jo đang đùa với anh, nhếch mép cười cho phải phép.

Jo đánh giá Mễ Thịnh, "Có phải mày lại mới gầy đi?"

"Không biết nữa, chưa cân."

"Nhất định là đã gầy đi, xương bả vai đều lồi rõ ra hết rồi."

Mễ Thịnh nghe nói vậy nghiêng đầu nhìn vai mình, phát hiện làm thế không nhìn rõ được, thế là xoay qua tấm gương trong quầy bar.   Người trong gương mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay màu trắng, gương mặt rất trắng. Anh quan sát mặt mũi mình, tựa như đang nhìn một người xa lạ, cuối cùng túm tóc mái trước trán, lẩm bẩm: "Hình như hơi dài ra rồi……"

Jo nói: "Mày bị áp lực quá lớn."

Mễ Thịnh: "Vậy sao?"

Jo: "Bịnh của chú ra sao rồi."

Lúc vào hè, bịnh tình của Mễ Chấn Quốc đã trở nên nghiêm trọng, bắt đầu phải nhập viện. Mễ Chấn Quốc bị đau gan nặng, ngoài ra còn bị thêm những biến chứng, chi phí tuôn như nước, như cái lỗ không đáy. Căn bịnh này đã tiêu pha hết sạch tiền của trong nhà, mấy ngày trước lúc Mễ Thịnh gặp Mễ Tiệp, mới hay tin cô đã bán đi căn hộ thứ hai của gia đình để trang trải chi phí phẫu thuật.

Căn nhà ấy đã rất lâu đời, vốn của Mễ Chấn Quốc để lại cho Mễ Thịnh lấy vợ, sau đó Mễ Thịnh gây với người nhà, căn nhà ấy để lại cho Mễ Tiệp.

Để tiết kiệm chi phí, Mễ Thịnh đã cho thôi việc hơn phân nửa số người trong văn phòng của anh, hiện giờ tính luôn cả anh, tổng cộng chỉ còn ba nhân viên.

Ngửa đầu, buồn bực hớp trọn chỗ rượu còn lại, ly rượu rớt xuống mặt quầy, tay phải của Mễ Thịnh xộc vào mớ tóc mềm mại, đầu thuận theo đó, ngả lên cánh tay.

Jo nhìn bộ dạng của anh, hỏi: "Thật sự gay go vậy rồi sao? Chú mày còn thiếu bao nhiêu tiền, có cần anh giúp suy nghĩ biện pháp, tìm người cho vay?"

"Đừng." Mễ Thịnh uống rượu vào, giọng nói nhừa nhựa, "Số tiền nợ anh trước đây còn chưa trả xong." Còn chuyện tìm ai đó để mượn, thì càng không có khả năng. Những người lạ mà chịu cho anh mượn tiền, đều có những nhu cầu của kẻ có tiền, vì chút ân huệ đó sẽ không ngừng đòi hỏi. Mễ Thịnh thà là làm ăn rạch ròi đâu ra đó.

Vào lúc này, cánh cửa lớn của quán rượu bị đẩy ra, người bước vào là một vị khách bất ngờ.

"Ai chà, khách hiếm đó nha, đạo diễn Cao, cơn gió lành nào đưa ngài đến đây thế." Jo tươi cười nhìn người mới đến.

Cao Hỷ Văn mặc quần áo thường, chân xỏ dép lê, đầu tóc chưa gội, râu lún phún. Ông ta cũng thường ghé quán của Jo, nhưng vì là người của công chúng, thân phận khá đặc biệt, nên thường thường đợi sau giờ đóng cửa mới ghé.

"Mới ngủ dậy, nhớ ra chút chuyện nên chạy qua, cho ly rượu cái." Cao Hỷ Văn trông thấy Mễ Thịnh, vỗ tay, bảo, "Em cũng có đây, tốt lắm."

Mễ Thịnh liếc mắt qua, Cao Hỷ Văn nói: "Chính là tới tìm em."

Mễ Thịnh đốt điếu thuốc.

Cao Hỷ Văn ngó cậu từ đầu đến chân, "Có phải là em đã gầy đi không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!