Chương 13: (Vô Đề)

người dịch: idlehouse

Một ngày nọ sau kỳ nghỉ đông, Trần Tinh Trạch và Lục Hạo hẹn nhau đi chơi. Bọn họ hẹn gặp mặt ở trước một tiệm sách lúc mười rưỡi, bây giờ đã sắp 11 giờ mà Lục Hạo vẫn chưa thấy động tĩnh. Trần Tinh Trạch gọi điện thoại hỏi, Lục Hạo cuống quít nói anh ngủ dậy trễ, đang  trên đường chạy tới.

"Đừng vội, an toàn trên hết, dù sao thì cũng trễ lâu lắm rồi." Trần Tinh Trạch dặn.

"Cậu vào trong tiệm đợi tớ trước đi! Bên ngoài quá lạnh!" Lục Hạo gào lên trong di động, kèm theo tiếng gió thổi vù vù.

"Cậu còn bao lâu nữa mới tới?"

"Tớ đang gọi xe, đại khái 15 phút."

"Vậy thì cứ gặp mặt đầu đường đi."

Có thể là dọc đường toàn hối bác tài lái mau mau, 10 phút sau cuộc gọi, Lục Hạo đã có mặt.

"Chẳng phải đã bảo cậu vào trong đợi sao?" Lục Hạo cằn nhằn.

"Cậu còn trách được người khác." Trần Tinh Trạch bóc củ khoai nướng vừa mua bên đường ra, củ khoai nóng hổi toả hơi ấm giữa trời đông giá. Lục Hạo sáp đầu tới, "Tớ cũng muốn ăn."

"Cút, kẻ đến muộn không có tư cách ăn khoai."

"Tớ đã không ăn sáng để tới sớm hơn một chút đấy."

"Ai biểu cậu ngủ nướng."

Lục Hạo ấm ức không thôi, Trần Tinh Trạch nói: "Đêm qua lại đi theo người ta đấu bóng phải không, cậu nói xem, cậu một ngày trừ ăn và chơi ra thì còn làm được gì nữa?"

"Thì còn có thể theo cậu tới tiệm sách nè."

"……."

Trần Tinh Trạch nghĩ bụng, ngốc trời sinh là thứ thật đáng gờm, vô tình trêu ngươi người ta một cái thì lực sát thương của một kẻ Gay tâm cơ như cậu cũng không sao bì kịp.  Trần Tinh Trạch móc thêm củ khoai nướng khác ra từ trong áo.

"Ái chà, anh em tốt!" Mắt Lục Hạo sáng rỡ ngay lập tức, sung sướng đón nhận lấy củ khoai. "Cậu vốn mua hai củ đúng không! Mà vẫn cố ý trêu tớ."

"Ăn chậm chút đi, đừng để nghẹn." Trần Tinh Trạch khinh. Cậu không những mua hai củ, mà còn sợ để củ khoai của Lục Hạo bị nguội, đã đặc biệt ủ nó trong áo, làm nóng ran da bụng.

Trần Tinh Trạch biết đêm qua Lục Hạo đã đi chơi bóng rổ, hôm nay vốn không định gọi anh đi chơi, hơn nữa bản thân Lục Hạo cũng chả có chút hứng thú gì đối với mấy chỗ giống như tiệm sách này, nhưng lần nào anh cũng kiên trì đi theo Trần Tinh Trạch.

"Tại sao lại muốn mua sách, không phải là đã có bản ebook sao, cầm thứ này lên mỏi tay thấy mồ." Lúc Trần Tinh Trạch đứng trước tủ sách lựa sách, Lục Hạo lảm nhảm ngay kế bên.

Trần Tinh Trạch không buồn ngấng đầu lên, nói: "Banh còn nặng hơn cả sách đấy."

"Đâu phải là lúc nào cũng cầm banh đâu."

"Đọc sách ebook không có cảm giác."

"Đọc sách mà còn cần cảm giác?"

Trần Tinh Trạch đưa tay ra trước mũi của Lục Hạo, Lục Hạo rụt đầu ra sau, "Làm gì vậy, vầy thôi mà đã đòi đánh người rồi?"

Trần Tinh Trạch: "Ngửi xem."

Lục Hạo nghi ngờ thò đầu ngửi ngửi, nghe thấy mùi mực in thoang thoảng.

"Haizzzz….. không hiểu được đám người thích đọc sách bọn cậu."

"Tớ cũng chỉ đọc sách giải trí, mấy sách giáo khoa đọc không vào được lấy một trang." Trần Tinh Trạch trông thấy tác phẩm của nữ sĩ Trương Ái Linh mà trước đó cậu đã đơn phương tự coi như tri kỷ của mình, rút một cuốn. "Đi thôi, đi ngồi quán cà phê, cậu cũng buồn ngủ lắm rồi phải không."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!