Chương 12: (Vô Đề)

người dịch: idlehouse

Lục Hạo tắm xong, do trong phòng bật lò sưởi rất ấm, cho nên lúc anh bước ra, thân trên để trần. Trần Tinh Trạch đang còn thu dọn đồ đạc, không kịp đề phòng quay đầu lại, bị trận thế này làm chấn động toàn khu.

"Tớ bảo này……. Cậu có cách nào giữ ý tứ một chút được không."

"Ý tứ gì?" Lúc Hạo ngây thơ vô tội.

Trần Tinh Trạch nhìn anh kiểu "biết rồi còn hỏi," Lục Hạo không giả ngốc nữa, cười bảo: "Cậu nhìn tớ cũng có cảm giác à? Chẳng phải cậu nói là thích loại thanh tú mảnh mai sao?"

Tuy nói thế, nhưng trước mặt trai đói khát, bánh bao thịt và bánh bao chay nhìn đâu khác gì nhau lắm.

Đối với Vưu Tiểu Lâm, Trần Tinh Trạch vẫn luôn yêu thầm theo kiểu Platon (yêu trên tinh thần), cậu chưa từng tiếp cận với thân thể của một người con trai ở tầm cự ly gần như vầy. Tuy lực lưỡng hơn khá nhiều so với hình mẫu lý tưởng của cậu, nhưng cơ thể của Lục Hạo vẫn vô cùng đẹp đẽ trẻ trung. Hai hạt đậu nho nhỏ màu nâu nhạt trước ngực xinh xinh đáng yêu, trông vô cùng non mịn.

Trần Tinh Trạch thật sự ngứa tay muốn tháo chiếc khăn tắm quấn quanh thắt lưng của Lục Hạo xuống, ngắm phong cảnh phía bên dưới một chút.

Trước khi trí tưởng tượng đi quá xa, Trần Tinh Trạch vội vàng dùng lý trí trấn áp tà niệm xuống.  Không được, tuyệt đối không được, cậu ấy. thật. sự. không. có. khả. năng.

"Mặc đồ vào mau lên!" Trần Tinh Trạch nghiêm giọng bảo.  Lục Hạo moi từ trong hành lý ra một chiếc áo màu xám ngắn tay mặc bên trên, bên dưới là một chiếc quần thể thao rộng rãi, rồi lại nhảy lên giường.

"Chơi gì không?" Lục Hạo không buồn ngủ chút nào. Trần Tinh Trạch liếc nhìn thời gian, sắp 12 giờ đêm rồi.

"Cậu không mệt hả?"

"Đâu có đâu."

Trần Tinh Trạch gần như có thể trông thấy chiếc đuôi tàng hình đang phe phẩy phía sau lưng anh ta. Cậu đi mượn một bộ bài tây, quay về chơi với Lục Hạo. Lục Hạo thuộc loại đầu óc đơn sơ tứ chi phát triển, ngoài thể thao ra, tất cả mọi trò chơi khác đều không thuộc sở trường của anh. Thua liên tiếp 5,6 ván bài xong, Lục Hạo giận không chơi nữa.

"Sao tớ cứ thua mãi!"

Lục Hạo hậm hực nằm vật ra giường, Trần Tinh Trạch thu cất bài.

"Ngủ đi vậy, sáng mai tớ còn phải đi học nữa đấy."

"Được thôi."

Lục Hạo mau mắn chui vào trong chăn trước, Trần Tinh Trạch xuống đất đi tắt đèn. Bóng tối đột ngột khiến cho cậu khó thích ứng kịp, trên đường quay về giường đá phải hành lý của Lục Hạo, đau đớn ré lên.

"Cậu nhét đá vào đó à?!"

"Bình nước, là cậu không cẩn thận có được không hả."

Lục Hạo bò dậy trên giường, một giây sau tay của Trần Tinh Trạch bị nắm lấy, Lục Hạo nói: "Giường ở bên này này."

Hai người nằm sánh vai nhau trên chiếc giường lớn, đến lúc ấy Trần Tinh Trạch mới nhớ ra là mình đã quên kêu nhà trọ đưa thêm một chiếc chăn nữa. Giờ đây hai người cùng đắp chung một tấm mền, Trần Tinh Trạch căng thẳng đến buồn nôn.

Xung quanh tối om, cảm quan của con người bị phóng đại lên gấp bội.

Trần Tinh Trạch nghe được tiếng thở của Lục Hạo, từng hơi từng hơi, càng lúc càng rõ rệt. Trần Tinh Trạch không dám nhúc nhích, cậu có thể cảm nhận được phía dưới của mình đã ngóc lên phân nửa. Cậu điều động toàn bộ tinh thần để áp chế, nhưng hiệu quả rất kém.

"Cậu ngủ chưa?" Lục Hạo bỗng lên tiếng, chuông nhà Trần Tinh Trạch rung một cái, suýt thất thủ.

"……. Chưa." Cậu cảm thấy đến cả giọng của mình cũng chơi vơi.

"Tớ cũng chưa, hoàn toàn không ngủ nổi."

Trần Tinh Trạch cảm giác được Lục Hạo trở mình, quay mặt qua bên cậu.

Đừng đừng đừng đừng đừng……. đừng qua đây!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!