Chương 11: (Vô Đề)

người dịch: idlehouse

Trần Tinh Trạch, tay trái cầm đàn nhị hồ, tay phải cầm đàn ghi

-ta, đứng ngây người bên cửa sổ.  Cách đó vài mét phía trước cậu, một nam một nữ đang cãi nhau rất hăng.

Mới qua tết nguyên tiêu, trại âm nhạc mùa đông (gọi tắt là "trại đông") mà Ngô Hàng Chi ghi danh cho Trần Tinh Trạch đã bắt đầu. Trần Tinh Trạch theo vài chục người cùng ngồi xe buýt vào khu nghỉ mát ở sâu trong núi. Băng tuyết trắng xoá, tách rời nhân gian.

Mỗi ngày, trại đông đều sắp xếp các khoá hợp tấu, Trần Tinh Trạch cùng với một cô bé học nhạc dân gian và một cậu con trai học ghi

-ta được chia thành 1 tổ. Ngày cuối cùng của trại đông sẽ có một buổi trình diễn tập thể, mỗi tổ đều phải tự mình chọn ra một khúc nhạc để trình diễn. Hiện giờ gái dân gian và trai ghi

-ta đều đang cãi nhau vì vụ này.  Gái dân gian muốn chọn nhạc nhẹ, trai ghi

-ta muốn chọn nhạc flamenco, hai người cãi đến bất phân thắng bại.

Nói thật ra thì hai người đang tranh chấp về vấn đề ai sẽ là người chủ diễn. Nhạc nhẹ thì thích hợp với tiết tấu của nhạc cụ dân tộc, mà nhạc flamenco thì chắc chắn ghi

-ta thủ vai chính. Do trại đông này được tổ chức bởi một học viện âm nhạc có tiếng tăm, buổi trình diễn ngày cuối cùng sẽ có những bậc thầy âm nhạc nổi danh đến tham gia, thế nên ai ai cũng ra sức thể hiện.

"Cậu nói! Dùng loại nhạc nào!" Gái dân gian hung mãnh mới vừa cãi nhau với trai ghi

-ta mà vẫn không có kết quả, liền quay qua Trần Tinh Trạch, hy vọng tìm được đồng minh.  Trần Tinh Trạch bị cô ta rống đến thót cả khu, giơ hai tay đang cầm nhạc cụ lên trong tư thế đầu hàng, thành khẩn nói: "Tớ sao cũng được, hai vị cứ quyết định, tớ sẽ cố gắng đệm nhạc cho quý vị."

Gái dân gian và trai ghi

-ta rất hài lòng với thái độ của cậu, tiếp tục quay qua đấu hiệp hai. Trần Tinh Trạch cảm thấy chắc là trước mắt, bọn họ sẽ không thương lượng ra được kết quả gì, đặt nhạc cụ bên tường, rời đi trước.  Chưa hết tháng giêng, người đi nghỉ lễ rất thưa thớt, gần như cả một khu vực đều do trại đông chiếm đóng, đâu đâu cũng nghe tiếng nhạc cụ tích tịch tình tang.

Đi lòng vòng đại khái gần hăm mấy phút đồng hồ, Trần Tinh Trạch quay về, gái dân gian và trai ghi

-ta vẫn chưa cãi xong, Trần Tinh Trạch tới gần, nói: "Nếu thật sự không xong thì chúng ta tủ xì đi."

Gái dân gian: "Tủ xì cái khỉ gì! Chẳng chuyên nghiệp chút nào!"

Trai ghi

-ta phụ hoạ: "Không sai!"

Trần Tinh Trạch thở dài, đuôi mắt quét thấy chiếc đàn piano, lanh trí nghĩ ra một kế. Cậu ngồi xuống trước chiếc đàn, nói: "Hay là như vầy, chúng ta chuyên nghiệp nè, thính lực của hai vị thế nào?"

Gái dân gian: "Nhạc lý cấp 5."

Trai ghi

-ta: "Tớ cấp 6!"

Gái dân gian: "Cậu rớt bớt cấp đi!"

"Rồi rồi rồi, đừng cãi nữa." Trần Tinh Trạch như đang dỗ con nít, "Thế thì chúng ta nghe hợp âm nhé, ai nói sai trước thì sẽ không tranh với đối phương nữa, được không?"

Gái dân gian và trai ghi

-ta cùng nhìn nhau.

"Được thôi."

Cuối cùng, nghe hợp âm một hồi lâu sau, trai ghi

-ta nói lộn, thế là mất đi cơ hội.  Gái dân gian hớn hở vui mừng chọn bản "Con đường gió lộng," (のむ), nhị hồ tấu khúc, dương cầm đệm nhạc, ghi

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!