người dịch: idlehouse
Thời gian vùn vụt bay, thoắt cái, một học kỳ đã sắp trôi qua.
Gần cuối học kỳ, Trần Tinh Trạch bắt đầu bận rộn, bởi vì cậu phát hiện, nếu tiếp tục chểnh mảng, dám chừng điểm thi cuối năm của mình sẽ có vấn đề.
Ngô Hàng Chi và Trần Hà cũng có thể coi như bậc cha mẹ rất thoáng, không hề ép Trần Tinh Trạch học, nhưng đó không có nghĩa là họ sẽ cho phép Trần Tinh Trạch mới vào cấp 3 mà học kỳ đầu tiên đã gặp thẻ đỏ. Cho nên, Trần Tinh Trạch bắt đầu gặp nước đến chân mới nhảy, mỗi ngày rảnh rỗi vào tiết tự học liền chạy tới thư viện.
Cả lớp đều chìm trong bầu không khí thi cử, chỉ có bạn nhỏ Lục Hạo là vẫn còn thong dong tiêu sái. Lục Hạo không bị áp lực học hành, Trần Tinh Trạch vốn tưởng anh sẽ chạy đi chơi bóng giống như trước đây, ai dè sau khi Trần Tinh Trạch không ra sân chơi bóng nữa, thì anh cũng chả buồn đi, ngày nào cũng theo Trần Tinh Trạch tới thư viện.
"Cậu cũng không học bài, tới đây làm gì?"
"Chả làm gì cả…….."
Lục Hạo nằm bên cạnh Trần Tinh Trạch giống như một chú cún to xác, cằm gác trên bàn, hết chuyện chơi nhàm chán vẽ vòng tròn.
Trần Tinh Trạch bảo anh: "Đi chơi banh đi, chả phải là cậu hôm nào không chơi banh thì người rất khó chịu sao?"
Lục Hạo: "Không đi, hết vui."
Trần Tinh Trạch lại tập trung vào sách vở, cậu đang còn lo học thuộc lòng cách phân biệt giữa Na2CO3 và NaHCO3, học một hồi nhức bưng cái đầu. "Cái môn hoá chết tiệt này, ai lại đi phát minh ra cái thứ biến thái này chứ."
Lục Hạo ngẩng đầu lên, "Uống gì không?"
Trần Tinh Trạch không nghe thấy, vẫn lo học thuộc lòng.
"Sô
-đa, bột sô
-đa……"
Lục Hạo gật đầu, đứng lên.
Năm phút sau, Lục Hạo xách một túi nước ngọt to tướng quay về, Trần Tinh Trạch há hốc mồm ngạc nhiên, "Làm gì thế?"
Lục Hạo: "Không phải cậu muốn uống sao?"
Trần Tinh Trạch: "………"
Mấy chuyện như vầy, hầu như ngày nào cũng xảy ra.
Mỗi lần Lục Hạo tới thư viện, đều mang theo một đống thức ăn vặt và nước uống, thậm chí còn có trái cây tươi, bày ra đầy bàn, ai không biết còn tưởng là anh đang tới đó để du lịch.
"Cậu đừng đem nhiều đồ như vậy, bị quản lý bắt được thì biết phải làm sao?" Trần Tinh Trạch nói không biết bao nhiêu lần rồi, nhưng chả bao giờ có hiệu quả. Lục Hạo bình thường cũng coi như khá nghe lời cậu, nhưng đôi khi giở trò cứng đầu lên thì có ba bò chín trâu cũng không lay chuyển được anh.
Trần Tinh Trạch không nói được anh, dứt khoát không nói nữa. Sau đó Lục Hạo càng lúc càng làm tới, có một hôm lúc Lục Hạo tới tìm Trần Tinh Trạch mà không mang theo thức ăn, nhưng trong tay là một cuốn vở Hoá Học.
Trần Tinh Trạch vừa trông thấy tên ở trên bìa vở lập tức xù lông.
"Cậu đã làm ra cái trò gì đó hả?"
"Cậu lấy cuốn vở này mà ôn bài đi."
"Tớ hỏi cậu, cậu đã làm ra cái trò gì rồi?"
"Tìm Vưu Tiểu Lâm mượn vở á."
Trần Tinh Trạch đầu đau như búa bổ, "Ai biểu cậu đi tìm cậu ấy!" Tự dưng lớn tiếng lên khiến cho những học sinh xung quanh đua nhau quay lại nhìn, Trần Tinh Trạch lôi Lục Hạo ra khỏi phòng tự học, đi tới chỗ sâu nhất của hành lang. Nhiệt độ ngoài hành lang rất thấp, ngoài cửa sổ đóng băng trắng xoá. Những thiếu niên mới biết yêu luôn vì những chuyện nhỏ như cái kiến mà làm ầm ĩ đến mức không còn cách nào để thoả hiệp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!