Hà đăng trôi xuôi dòng, muôn vạn ánh sao lấp lánh. Thẩm Cảnh Phùng cầm trường kiếm đứng bên bờ sông cứ y như thực sự có thể nhìn thấy, đôi mắt hướng về phía mặt sông, thật sự giống đang chăm chú ngắm nhìn hà đăng trên mặt nước.
Những lời này vốn không nên nói với một cô nương chỉ mới quen vài tháng nhưng không biết vì đâu, khi nàng hỏi tới, có thể là vì hôm nay là một ngày đặc biệt, cũng có thể là vì cảm giác quen thuộc lạ kỳ, chàng đã bật thốt ra cái tên bị đồng đạo võ lâm né tránh nhiều năm nay. Nói ra rồi, chàng mới thấy mình lỡ lời, lại tiếp tục im lặng. Cũng may là cô nương kia không truy hỏi mà chỉ nói: "Mẫu thân của huynh nhất định là một người rất dịu dàng phải không?"
"Đúng vậy." Thẩm Cảnh Phùng nở nụ cười, đôi mắt ánh lên nỗi nhớ nhung.
"Bà là một người cực kỳ, cực kỳ tốt."
Diệp Trần im lặng. Cô đứng trên bậc thềm, nhìn người thanh niên mặc trường sam phản chiếu ánh trăng đứng bên mép nước.
Hà đăng sáng lấp lánh, gió luồn vào mái tóc, Diệp Trần đứng trân ra nhìn, cảm thấy khoảnh khắc này, ánh mắt của chàng ta đã vượt qua muôn trùng cách trở về địa lý để nhìn thấy điều chàng vẫn hằng tưởng niệm.
Diệp Trần vỗ vai chàng ta, nhẹ nhàng nói: "Bà ấy nhất định mong huynh sẽ sống tốt."
Thẩm Cảnh Phùng ngẩn người, ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Trần.
Chàng mấp máy môi, dường như có điều muốn nói, song cuối cùng vẫn không nói một lời.
Trên đường về, Diệp Trần nắm tay chàng dẫn đi, đi chưa được bao lâu, đột nhiên có người va phải Diệp Trần. Diệp Trần đang định chửi thì bỗng thấy nghi nghi, tìm thử túi tiền xem còn không sau đó hét lên: "Túi tiền!"
"Cô nương đứng yên đây, để ta đuổi theo cho." Thẩm Cảnh Phùng đáp ngay. Diệp Trần còn chưa kịp giữ lại thì Thẩm Cảnh Phùng đã nhảy lên mái hiên, đuổi theo người kia.
Hiện giờ chàng đã rất giỏi nghe tiếng động đoán vị trí, có thể dựa vào tiếng bước chân để truy đuổi kẻ vừa rồi. Diệp Trần vốn đang định bảo chàng đừng đuổi nhưng người ta đã chạy xa tít mất rồi. Diệp Trần không dám đi lung tung, đứng yên ở ven đường. Đứng được một lúc thì nghe sau lưng có người nói: "Cô nương, đây là túi tiền của cô à?"
Diệp Trần quay lại nhìn, là một chàng trai mặc áo tím.
Màu tím mặc rất khó tôn người nhưng bộ trang phục màu tím nhạt thêu hoa người này mặc trông lại cực kỳ ổn, tôn được nước da trắng trẻo, trông vừa tuấn lãng lại có chút nữ tính.
Chàng ta một tay đưa túi tiền, một tay để ở sau lưng, cười tủm tỉm, trông y như một con hồ ly gian xảo.
Diệp Trần đứng ngây ra như trời trồng.
Đẹp, khuôn mặt này, cô thích!
Đối phương có vẻ đã rất quen với phản ứng kiểu này, không trách Diệp Trần thất lễ mà còn cười hỏi lại một lần nữa: "Cô nương, có phải không?"
"Phải phải." Diệp Trần giật mình, xòe tay ra nhận lại túi tiền rồi ngẩng đầu, nở nụ cười: "Cám ơn."
"Chỉ cảm ơn một tiếng vậy thôi hả?"
Đối phương tủm tỉm cười. Diệp Trần lại ngây ra nhìn. Chàng ta phe phẩy cây quạt, chỉ sang tiệm vằn thắn bên cạnh: "Có thế nào cũng phải mời một bát vằn thắn mới phải chứ. Vằn thắn quán này được lắm, ông chủ là người Tô Châu, hương vị rất chính tông đấy."
"Đi nào." Diệp Trần nghe giới thiệu như vậy liền biết ngay đây cũng là một kẻ thích ăn uống giống mình bèn đáp ngay, "Đều là người cùng chung sở thích, hôm nay có duyên gặp mặt, tại hạ tất nhiên sẽ mời huynh đây một bát vằn thắn."
"Hay lắm, hay lắm." Đối phương gật gù, "Thực ra, ngoài vắn thắn, quán này còn có rất nhiều món điểm tâm khác khá ngon, tại hạ rất rành rẽ…"
"Ăn, ăn, ăn!" Diệp Trần đáp ngay, "Ta mời huynh ăn!"
Có mỹ nhân, có đồ ăn, cuộc đời thật viên mãn.
Hai người vào trong quán vằn thắn ngồi, con cà con kê chia sẻ những món ăn mình tâm đắc và các quán ăn ngon quanh vùng, nói chuyện rất ăn ý với nhau. Diệp Trần mời đối phương ngày mai đi nếm thử đậu phụ ở cầu đá, đối phương liền quyết ý mời Diệp Trần thử món vịt quay của Phúc Lâu.
Hai người vừa ăn vừa trò chuyện, không biết bao lâu sau, bỗng có một bóng người xuất hiện trước bàn.
Đối phương có khuôn mặt tuấn tú, phong độ quân tử, tay đặt trên thân kiếm, đứng ngay trước bàn, mỉm cười gọi một tiếng: "Cô nương."
Diệp Trần giật mình, quay ra nhìn, Thẩm Cảnh Phùng có vẻ không được vui.
Thế là đến giờ cô mới nhớ ra, vừa nãy Thẩm Cảnh Phùng dặn mình đứng yên tại chỗ, hình như cô đã di chuyển mấy chục thước mất rồi. May mà Thẩm Cảnh Phùng là một người mù có thính lực rất tốt, bằng không chắc có lẽ sẽ thực sự không tìm được cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!