Chương 43: Thế giới 4: Giang hồ: Thập niên đăng

Khung cảnh nháy mắt im phăng phắc, sau đó có tiếng ai đấy quát lên: "Yêu nữ Ma giáo! Lại còn dám tới đây!"

Cùng với tiếng quát đó, trong đầu Diệp Trần vang lên âm báo.

"Nhiệm vụ một: Diễn trò như xiếc."

"Mô tả nhiệm vụ: Thể hiện phong thái của đệ nhất mỹ nhân, tăng độ thiện cảm của Thẩm Cảnh Phùng với Diệp Trần."

"Phần thưởng: Nếu có thể ngăn cản Thẩm Cảnh Phùng bỏ thê tử thành công, sẽ nhận được một túi quà."

"Túi quà là quà gì?" Diệp Trần chỉ chú ý điểm này. Ba Tám ngẫm nghĩ rồi đáp: "Dựa trên hiểu biết của tôi về hệ thống thì chắc sẽ là một túi quà may mắn."

Diệp Trần: "…"

Không hề hấp dẫn.

Vậy nên Diệp Trần bèn chuyển hướng suy nghĩ sang chủ đề "diễn trò như xiếc", diễn trò là cả một nghệ thuật, muốn gia nhập chiến trường đúng thời điểm là thứ đòi hỏi người nghệ sĩ phải dày công quan sát. Diệp Trần im lặng, tập trung quan sát chiến trường.

Người cầm dải lụa đỏ đứng bên cạnh cô xoay người đi hướng khác, sau đấy có thứ âm thanh nghe như tiếng chuông bạc vang lên.

"Tại sao ta không dám?"

Đó là một cô gái, giọng nói mềm mại, hút hồn, nghe đến đâu xương cốt mềm ra đến đấy.

Mỹ nữ!

Đây là từ đầu tiên hiện ngay lên trong đầu Diệp Trần, thật phấn khích, nhất định là một mỹ nữ!

"Tôi muốn vén khăn trùm đầu lên quá…" Diệp Trần luyên thuyên với Ba Tám, "Tôi dám cược với anh, cô gái này nhất định là một mỹ nhân đẹp đến mức lu mờ nhật nguyệt."

"Thế thì nếu cô nhìn thấy mặt mình, chẳng phải sẽ là trời long đất lở hay sao?" Ba Tám dùng biểu cảm "vẫy tay tạm biệt" nhìn Diệp Trần, hoàn toàn không có ý định trò chuyện với một con chó háo sắc đang lên cơn. Diệp Trần đực mặt ra một lúc mới hiểu.

Đúng vậy, cô là "võ lâm đệ nhất mỹ nhân" cơ mà!

Chắc chắn là cô đẹp hơn Nguyệt Sênh rồi.

Trong lúc hai người nói chuyện, một tiếng thở dài cất lên.

Âm thanh ấy như tiếng suối sa, trong trẻo, êm ái, khiến người ta liên tưởng tới ánh trăng sáng giữa rừng, hoa lan thơm đáy cốc.

"Nguyệt cô nương," người nọ bị buộc phải nói, giọng nói đầy tiếc thương, "Đây không phải nơi cô nương nên tới, hãy quay về đi."

"Đã đến rồi còn mơ có thể rời đi hả?!" Một người đàn ông vạm vỡ quát lên, "Yêu nữ Ma giáo kia, xem chùy đây!"

Vừa dứt lời, liền có tiếng đánh nhau loảng xoảng binh bốp.

Diệp Trần cố nén ham muốn vén khăn trùm đầu lên hóng hớt xem đánh nhau. Sau một hồi binh binh bốp bốp, một giọng nữ kêu lên đau đớn, chàng trai đứng bên cạnh cô cuối cùng cũng lên tiếng: "Dừng tay!"

"Thẩm Cảnh Phùng, cậu có ý gì hả?" Người đàn ông vạm vỡ vừa nói lúc nãy hỏi, "Cậu muốn che chở cho yêu nữ Ma giáo này đấy à?"

"Nguyệt Sênh…" Thẩm Cảnh Phùng thở dài, "Nàng đi đi."

"Ta không cần." Nguyệt Sênh chống kiếm làm điểm tựa đứng dậy, đưa tay quệt máu tươi bên miệng, hổn hển nói: "Hôm nay chàng không đi với ta, ta nhất định không đi đâu hết!"

"Làm gì vậy hả?" Thẩm Cảnh Phùng cười gượng gạo, "Nàng và Mạc Tinh Thần đã…"

"Ta với hắn không có quan hệ gì hết!" Nguyệt Sênh ngắt lời chàng ta, giọng kiên quyết, "Ta biết chàng không tin nên ta mới đánh cược mạng sống của mình để đến đây. Thẩm Cảnh Phùng, ta thích chàng, chỉ mình chàng thôi. Nếu chàng bằng lòng, hãy đi cùng với ta. Nếu hôm nay chàng không chịu đi cùng ta thì Nguyệt Sênh này quyết không rời khỏi đây, cho dù có phải chết trên đại điện của phái Nhạc Sơn, Nguyệt Sênh cũng không oán trách nửa câu!"

"Nàng…" Thẩm Cảnh Phùng hoảng sợ ra mặt. Nguyệt Sênh nở nụ cười, bước từng bước một về phía Thẩm Cảnh Phùng. Đám người đứng quanh nhào tới nhưng nàng ta không hề sợ hãi, trong cảnh bị đám đông vây khốn, vẫn chỉ một mực chăm chú nhìn Thẩm Cảnh Phùng đầy cố chấp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!