Chương 40: Vinh quang thần thánh 10

Được nghe những lời như vậy, Diệp Trần thấy lòng mình ấm áp.

Cô áp mặt lên lưng Elter, không lên tiếng, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

Sau đó giật mình tỉnh dậy.

Cô nghe thấy tiếng Elter quát to: "Làm cái gì vậy!"

Sau đó cô ngã xuống giường, bên cạnh có một tiếng nổ lớn, Diệp Trần tỉnh hẳn. Kyle áp lên người Elter, Elter dùng phép thuật hóa ra một cây kiếm bằng băng ghì lên cổ Kyle, Kyle chỉ mũi kiếm vào trán Elter, chỉ cần thêm chút nữa thôi, cả hai có thể đồng thời đâm thủng đối phương.

Hai người nghe thấy tiếng Diệp Trần, lập tức cùng dừng động tác. Diệp Trần nhảy xuống giường, lôi phắt Kyle dậy, nóng nảy nói: "Tách ra, tách ra ngay cho tôi."

"Tại sao hắn lại ở đây?! " Kyle giận dữ quát hỏi. Elter phủi bụi đứng dậy, cười khiêu khích: "Sao tôi không ở đây được?"

"Tại sao hắn lại ở đây?!" Kyle bực tức nhìn Diệp Trần, "Cô là vị hôn thê của tôi! Diệp Trần, cô còn nhớ chứ? Cô là vị hôn thê của tôi! Một thằng đàn ông nửa đêm nửa hôm ở trong phòng cô, cô đặt tôi ở đâu?"

Diệp Trần sửng sốt, sau đó, cô cho Kyle một kích trí mạng: "Hai năm nay không phải ngày nào anh ta cũng ở trong phòng tôi sao? Đâu thấy anh nói gì?"

Kyle: "…"

Elter phì cười. Diệp Trần cảm thấy Kyle thật khó hiểu, anh ta thích cô bao nhiêu chứ? Bên cạnh anh ta có nhiều phụ nữ như vậy, đâu có thiếu một Diệp Trần?

Diệp Trần đẩy anh ta ra ngoài, mệt mỏi nói: "Đừng sinh sự nữa, đi ra đi, trời sáng tôi còn phải đi từ hôn."

"Cô có ý gì?" Kyle đờ người ra. Diệp Trần nhướn mày: "Từ hôn ấy, tôi nói không rõ à?"

"Cô đã hỏi tôi chưa?" người Kyle run lên, "Đây là chuyện của hai người chúng ta, ít nhất cô cũng nên hỏi thử tôi…"

"Không phải anh đã đồng ý rồi hay sao?" Diệp Trần chất vấn, "Năm đó anh chẳng đã nói với tôi sẽ không để ý chuyện tôi có tình nhân. Có tình nhân còn không để ý thì anh để ý chuyện tôi từ hôn làm gì?"

"Kyle," Diệp Trần thở dài, "Chúng ta kết thúc êm đẹp đi…"

"Tôi không muốn kết thúc!" Kyle cao giọng, túm người Diệp Trần lại, Elter lập tức tạo một vách ngăn giữa hai người, tiến lên trước, lạnh lùng nói: "Có kết thúc hay không, không do anh quyết định."

Diệp Trần: "…"

Bọn họ như thế này, thật giống những câu chuyện kinh điển trở mặt vì từ hôn.

Cô ho nhẹ một tiếng, dịu giọng lại: "Kyle, mấy năm nay, tôi đã giúp anh rất nhiều, đúng không?"

Kyle hơi ngây ra, cảm xúc vừa mới rồi còn kích động, từ từ hạ nhiệt. Anh ta cúi gằm mặt, gật gật đầu. Diệp Trần mỉm cười nói: "Đã vậy thì coi như là trả ơn đi. Anh cũng mong tôi sống tốt mà, phải không?"

Kyle không nói gì, anh ta mấp máy môi nhưng bỗng chợt phát hiện ra mình không thốt ra nổi lời nào.

Vậy nên, anh ta chỉ có thể nhìn Diệp Trần nắm chặt tay Elter, dịu dàng nói: "Tôi hi vọng anh sẽ chúc tôi hạnh phúc."

"Người này," cô giơ bàn tay mà cô và Elter đang nắm tay nhau lên, trịnh trọng nói với thái độ ôn hòa, "tôi rất thích anh ấy, ở bên anh ấy rất hạnh phúc, mỗi phút, mỗi giây ở bên nhau đều khiến tôi cảm thấy cực kỳ vui vẻ. Nếu anh hy vọng tôi sống tốt, vậy tôi mong là anh có thể chúc phúc cho tôi."

"Nhưng…" Kyle khàn giọng, "Cô thích tôi cơ mà…"

Lúc nói lời này là lúc anh ta nhớ lại nhiều năm về trước, khi hai người đánh bạn cùng đến đế đô, khi ấy, cho dù xảy ra chuyện gì, Diệp Trần vẫn luôn luôn giúp anh ta, bảo vệ anh ta.

Cô ấy thích mình cơ mà.

Sau khi lời ra khỏi miệng rồi, anh ta mới hối hận vì đã nói nó ra. Bởi vì, anh ta hiểu rõ, sau câu này, câu trả lời của Diệp Trần, sẽ là một đáp án mà anh ta không hề muốn thừa nhận.

Đúng như anh ta nghĩ, Diệp Trần từ tốn đáp: "Nhưng, giờ tôi không còn thích nữa."

"Kyle," giọng của cô dịu dàng biết bao, "ai cũng sẽ có lúc mệt mỏi. Tôi đã mệt mỏi với chuyện tình cảm này rồi. Hy vọng sau này anh sẽ gặp được cô gái mà anh quý trọng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!