Một tiếng quát đứng lại đó đã khiến thiếu niên giật mình, nhất là khi trông thấy thanh kiếm cắm chuẩn xác ngay trước mũi chân, không cần nhiều, chỉ cần anh ta đi thêm một gang tay nữa thôi là thanh kiếm đó đã xuyên thấu chân anh ta rồi.
Anh ta nuốt nước bọt xong mới giật mình nhận ra, hình dạng thanh kiếm này…
"Gia tộc họ Diệp?"
Anh ta quay đầu lại, Diệp Trần gật đầu. Đúng lúc này, có mấy người "uỳnh uỳnh uỳnh" xông vào, giơ đao lên dọa chém thiếu niên kia. Anh ta vội vàng la to: "Tiểu thư giúp một tay đi! Tôi là… con rể của nhà họ Diệp các người đó!"
Diệp Trần không cần anh ta la cũng biết sẵn rồi, lập tức nhảy xuống giường, đối phương ném trả kiếm lại cho cô, Diệp Trần đón kiếm, lăn một vòng trên sàn nhà, cô và Kyle phối hợp với nhau chống trả lại.
Đường kiếm của Diệp Trần rất linh hoạt, vừa nhanh vừa hiểm, còn Kiếm của Kyle là loại nặng, có chiêu quét ngang rất uy lực. Hai người phối hợp với nhau đánh ngang tay với năm người phía đối phương. Kyle mừng rỡ huýt sáo. Bỗng trên giường có tiếng nói lạnh lùng của thiếu niên: "Mấy người đang làm gì thế?"
Ngay lập tức, tất cả mọi người đổ dồn vào nhìn cậu thiếu niên nằm trên giường, biểu cảm của cậu ta rất lạnh lùng, mặt mũi tuấn tú, năm người kia vừa trông thấy cậu ta lập tức giật mình, ánh mắt cậu ta như dao găm, giọng nói lạnh lùng: "Cút!"
Năm người liếc nhau, thế mà lại thu tay về, bỏ đi thật.
Kyle thở phào nhẹ nhõm, đặt mông ngồi phịch xuống đất. Diệp Trần thu kiếm, quay đầu cười tủm tỉm hỏi người nằm trên giường: "Anh tỉnh rồi à?"
"Ừ." Đối phương đáp, mắt nhìn Kyle chằm chằm không rời. Kyle hoàn toàn không để ý khi bị nhìn, ngồi nghỉ một lát rồi ngoái đầu sang nhìn hai người, vẫy tay chào hỏi: "Tôi là Kyle, hai người thì sao?"
"Diệp Trần." Diệp Trần vừa nói ra tên họ thì quả nhiên đối phương đứng hình luôn. Anh ta ngơ ngác nhìn Diệp Trần. Diệp Trần nhoẻn cười: "Phải, chính là vị hôn thê nào đó của anh đấy."
Vừa dứt lời, mặt Kyle lập tức đỏ bừng. Diệp Trần nổi hứng trêu: "Vừa nãy còn bảo là con rể gia tộc họ Diệp nhà tôi, sao giờ lại không nói gì nữa thế?"
"Diệp… Diệp tiểu thư!" Mặt Kyle trông cực kỳ lúng túng, anh ta đứng bật dậy, luống cuống không biết để tay ở đâu cho phải, trông rất tội nghiệp. Diệp Trần cười khẽ thành tiếng, vỗ vai anh ta: "Đừng lo, dù sao cũng là chiến hữu cùng chung hoạn nạn mà."
Lời này khiến Kyle thoải mái hơn nhiều, nhớ lại chuyện vừa rồi, không nhịn được tán thưởng: "Kiếm thuật của tiểu thư thật là tuyệt!"
Diệp Trần nghệt ra.
Mở đầu thế này, có vẻ không được ổn lắm.
Mục tiêu của cô là khiến Kyle yêu mình sau đó dẫn anh ta rời khỏi đây cơ mà! Thế cái gì đang diễn ra thế này?
Thấy sắc mặt Diệp Trần không ổn, Kyle lập tức thấy hơi chột dạ. Anh ta không quen nói chuyện với con gái, vừa rồi lỡ lời coi Diệp Trần như các anh em, nhưng gì thì gì, đây vẫn là một cô gái, lại còn là vị hôn thê của anh ta nữa, chắc là phải… nói gì đó khác phải không?
Trong lòng anh ta cực kỳ thấp thỏm đành phải đánh trống lảng quay sang nhìn thiếu niên ở trên giường: "Ngài là?"
Thiếu niên nhìn Kyle, bật cười lạnh lùng, cứ thế nằm lại xuống giường, trùm chăn ngủ.
Kyle: "???"
Diệp Trần: "…"
"Anh ta… anh ta sao vậy?"
Kyle hơi hơi chột dạ. Diệp Trần nghiêm túc suy nghĩ: "Tôi cảm thấy vẻ mặt vừa rồi của anh ta, hình như là, ngứa mắt anh?"
"Vì sao?" Kyle hoang mang ra mặt, đây chắc chắn là lần đầu tiên anh ta gặp đối phương. Diệp Trần cũng không hiểu, suy nghĩ một thôi một hồi mới ngớ ra: "Này… nếu anh đã tỉnh rồi thì có thể nói cho chúng tôi biết thực ra anh tên là gì không?"
Thiếu niên nằm trên giường không nói tiếng nào, một lúc sau mới cấm cằn trả lời: "Elter."
Diệp Trần: "…"
Trời hại.
Rõ ràng là cô muốn mang Kyle tránh xa đại nhân vật phản diện này, thế quái nào mà lại đã giáp mặt chạm trán nhau rồi!
Diệp Trần vội vàng nói: "Tốt rồi, Elter, anh đã ổn rồi thì tôi và Kyle đi trước nhé!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!