Chương 30: Thanh kiếm không nghỉ – Kết thúc

"Diệp Trần…"

Nghe Diệp Trần bảo vậy, Tống Tập là người đầu tiên có phản ứng, quát rất to: "Vô Song đâu?!"

"Sư thúc yên tâm," Diệp Trần cất cao giọng, "đệ ấy không sao."

Vẫn là dáng vẻ vô tâm vô tư, không quá để tâm chuyện gì như xưa, hồn nhiên đến mức không có chút dấu vết nào giống kẻ nhập ma.

Tất cả mọi người có mặt đều thấy rõ, người của Thiên Kiếm tông lại càng không thể tin nổi, sư tỷ như vậy sao có thể nhập ma?

Người ở các tông phái khác thấy bên Thiên Kiếm tông có vẻ bị lung lạc bèn nói ngay: "Khoan hẵng nói nhiều, ma đầu hãy mau mau chịu trói!"

Vừa dứt tiếng, một tu sĩ kiếm môn cầm kiếm xông lên! Diệp Trần không tránh không né, đứng bất động tại chỗ, mỉm cười với mọi người.

Các đệ tử của Thiên Kiếm tông bất giác xiết chặt thanh kiếm trong tay mình.

Đó là đại sư tỷ của đám đệ tử mới, là tiểu sư muội của rất nhiều người có mặt tại đây. Cô nương ấy đã lên Thiên Kiếm tông từ hồi năm tuổi, cùng họ vui cười, đùa giỡn, cùng họ luyện kiếm, thảo luận.

Rõ ràng nàng chẳng làm gì, vì sao lại phải chết?

Chính và tà, thật sự chỉ dựa vào ma khí là phán quyết, định đoạt được hay sao?!

Trong lòng mỗi người của Thiên Kiếm tông đều đang dằn vặt tự hỏi, trong khoảnh khắc ấy, "choang" một tiếng, một thanh kiếm đã chặn thay cho Diệp Trần một chiêu, Diệp Trần giật mình, Đan Nhan không biết từ đâu bỗng chui ra, cố sức đứng chắn trước người cô.

Con bé chỉ mới đến Trúc Cơ kỳ lại dám chặn một chiêu xuất toàn lực của vị đệ tử Kim Đan kỳ, lực va chạm mạnh khiến nàng phải lùi lại một bước, thanh kiếm trong tay gãy vụn, Đan Nhan nôn ra máu, sốt ruột quát to: "Chạy đi!"

"To gan!" Chưởng môn của một tông phái khác quát lên một tiếng, các đệ tử lập tức xông tới. Đan Nhan thấy Diệp Trần vẫn bất động bèn lôi cô chạy đi. Không biết ai bảo ai, đệ tử của Thiên Kiếm tông bỗng đồng loạt tuốt kiếm, lập vòng vây bảo vệ Diệp Trần và Đan Nhan như thể sẵn sàng đả thương bất cứ ai muốn làm hại Diệp Trần.

Chuyển biến bất ngờ này khiến tất cả mọi người có mặt đều phải sửng sốt, ngay cả Diệp Trần cũng thấy giật mình, không ngờ lại thành thế này.

Cô đã chuẩn bị sẵn sàng cho cái chết rồi.

Dù sao thì, cô chết, tâm ma của Quân Diễn mới có thể biến mất triệt để. Quân Diễn tu Vô Tình đạo, rất nhiều tu sĩ ở cảnh giới của chàng đã chọn giết thê chứng đạo, chặt đứt tiền duyên, sau khi cô chết, vướng bận hồng trần của Quân Diễn coi như xong, đương nhiên sẽ đạt được tới cảnh giới cuối cùng, sẽ nhanh chóng được phi thăng.

Hơn nữa, dựa theo tính cách của Quân Diễn, cô chết rồi, chàng ta nhất định sẽ không phụ lại kì vọng của cô, sẽ làm một tu sĩ chính phái chân chính rồi phi thăng lên thượng giới.

Thế mà tính đi tính lại, cô vẫn tính sót, những người quanh cô không ngờ lại che chở cô đến thế.

Đan Nhan lùn hơn cô nửa cái đầu, tuy ốm nặng mới dậy nhưng vẫn cứng cỏi đứng chắn trước người cô, cơ thể nhỏ bé vững vàng như tường thành, tuyệt đối không chịu lùi nửa bước.

Cũng như Đan Nhan, mọi người đứng đằng trước cũng đều cầm chắc thanh kiếm của mình chĩa thẳng mũi kiếm về phía những người muốn xông tới, quyết không lùi bước.

"Tống Tập!" Một chưởng môn kiếm phái quay sang quát lên, "Thiên Kiếm môn của ngài có ý gì vậy? Muốn bao che ma đầu này hả?"

"Nàng ta chưa làm gì cả," Tống Tập nhíu mày, "hơn nữa, ngài xem tình trạng hiện giờ của nàng ta cũng không hề giống với kẻ nhập ma, có thể là có nguyên nhân khác…"

"Nguyên nhân?" Chưởng môn kiếm phái kia cười khẩy, nhìn thẳng vào Diệp Trần, giọng điệu lạnh lùng, "Ngươi là Diệp Trần phải không? Bổn tọa cho ngươi một cơ hội, hãy khai thật cho ta biết, ma khí trên người ngươi có phải do ngươi nhập ma không?"

"Phải." Diệp Trần đáp dứt khoát.

Ma khí trên đời này chỉ có hai loại, một loại là tự mình tạo ra, một loại là do kẻ khác tạo ra. Cô không thể khai Quân Diễn ra được.

Chuyện sống chết của nàng không đáng gì, hệ thống đã tính toán trước rồi, cô mà chết thì xác suất nhiệm vụ được hoàn thành là 99%. Vậy nên cô đáp ngay không hề do dự.

Nói xong, cô nhìn xung quanh một vòng rồi cười: "Ý tốt của chư vị sư huynh, sư tỷ, sư đệ, sư muội, Diệp Trần xin nhận. Nhưng chuyện hôm nay không hề có hiểu lầm gì, Diệp Trần lưu luyến phàm tục, không thể tự giữ mình nên mới đọa ma. Tâm ma khó khống chế, Diệp Trần cũng không dám chắc có thể kiểm soát nó đến lúc nào, cho nên, xin chư vi hãy lui bước cho."

"Lấy thân mình nguyện thiên hạ bình yên," Diệp Trần nhắm mắt lại, chầm chậm nói, "Diệp Trần không tiếc nuối."

"Im miệng!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!