Nghe Tạ Vô Song bảo vậy, lại nhìn cái mặt kiểu "tỷ không cần nói, ta biết hết", Diệp Trần bỗng có cảm giác như là "nhà tôi có đứa trẻ mới trưởng thành".
Cô ngẫm nghĩ một hồi, cảm thấy còn có nhiệm vụ quan trọng hơn cần Tạ Vô Song làm nên bảo: "Ta thấy đệ giúp ta một chuyện khác thì thực tế hơn nhiều."
"Sư tỷ nói đi." Tạ Vô Song tỏ vẻ nghiêm túc, Diệp Trần hất mặt vào trong nhà: "Sau này dẫn tiểu sư muội đi chơi nhiều vào, để muội ấy bớt quấn lấy sư phụ đi, được chứ?"
Tạ Vô Song thoáng ngạc nhiên, cúi đầu giấu giếm cảm giác chua xót trong đôi mắt, gật đầu đáp: "Sư tỷ yên tâm, ta làm được."
"Nhân tiện phát triển chút đi nhé." Diệp Trần vỗ vai động viên như một bác gái già hay chuyện.
"Dạ." Tạ Vô Song gật đầu.
Diệp Trần ăn cơm xong, Tạ Vô Song thu dọn bát đũa rồi ngồi tán gẫu với Diệp Trần. Một lúc sau, phong chủ của các ngọn lớn đều đến cả, vội vã vào phòng.
Sau khi các phong chủ vào bên trong một lúc thì thấy Quân Diễn ra, đầu mướt mải mồ hồ, mặt mày mỏi mệt, có vẻ đã hao tổn rất nhiều sức lực, không ngồi nghỉ ngơi mà lại gọi Diệp Trần: "Đứng dậy đi."
Diệp Trần gật đầu, Tạ Vô Song đỡ nàng một tay, dìu nàng dậy.
Quân Diễn nhìn chỗ cánh tay đó, mặt lạnh tanh.
"Về đi." Chàng thờ ơ bảo một tiếng rồi trở ngược vào nhà. Diệp Trần thấy chàng ta vào trong rồi bèn bảo Tạ Vô Song: "Đệ vào đi, nghe thử xem trong đó đang nói chuyện gì."
Tạ Vô Song gật đầu, đi vào ngay.
Cậu ta là đệ tử đóng cửa do chưởng môn đích thân truyền dạy, đồng thời là người có khả năng lớn nhất sẽ kế thừa Thiên Kiếm tông, chàng vào trong, thi lễ chào Tống Tập, mọi người không hề tỏ vẻ dè chừng. Những người có mặt thảo luận về chuyện của Đan Nhan một hồi, Tống Tập bảo: "Trước đây Đan Nhan vẫn luôn tinh lọc tâm ma cho phụ thân con bé, giúp phụ thân nó tăng tiến nhanh chóng.
Hiện giờ tà khí đã làm hại cơ thể nó rất nhiều, hôm nay chỉ mới là trấn áp tạm thời chứ không phải là giải pháp tận gốc."
Nói xong, Tống Tập thở dài: "Nói đến cũng lạ, tà khí con bé tích lũy đáng lẽ phải tiêu tán dần theo thời gian mới phải. Hiện giờ có vẻ như con bé vẫn còn đang tinh lọc cho ai đó, đệ tử Thiên Kiếm tông ta đều đạo tâm vững vàng, sao lại có chuyện khiến con bé phải hao tổn vất vả như vậy?"
Ngón tay Quân Diễn giần giật, im lặng không nói gì.
Tạ Vô Song quan sát Quân Diễn, nghiêm túc đánh giá.
"Sư huynh không cần quá lo." Phong chủ của Đệ Ngũ Phong nói, "Chỉ cần Đan Nhan không đồng ý thì không ai có thể bắt con bé làm. Sau này dặn con bé ngừng hành vi này lại, củng cố đạo tâm, định kỳ chúng ta sẽ tinh lọc tà khí, vậy là ổn."
Mọi người đua nhau tán thành đề nghị này. Đàm đạo một lúc, Tống Tập bỗng bảo: A Diễn, tự dưng ta nhớ ra một chuyện, đã định bàn bạc với đệ từ lâu nhưng bận quá nên vẫn chưa kịp nói. Ta nghe nói Vô Song đã kết song anh với Diệp Trần rồi phải không?"
Tay cầm chén trà của Quân Diễn khựng lại, chàng chuyển mắt nhìn Tống Tập bằng ánh mắt lạnh lùng, Tống Tập thấy không khí bất thường nhưng lại cho rằng sư phụ gả đồ đệ đi ít nhiều gì cũng sẽ có tâm trạng như gả con gái lấy chồng, nếu nữ đệ tử của chàng lập gia đình, chắc sắc mặt chàng cũng chẳng tốt đẹp hơn ai.
Vậy nên chàng phớt lờ cái nhìn của Quân Diễn, cố chấp nói bằng hết: "Chuyện đã như vậy, chúng ta định ngày thành thân cho con bé chứ nhỉ?"
Quân Diễn bất giác xiết chặt chén trà, một lát sau mới chầm chậm bảo: "Không vội…"
"Sao lại không vội!" Tống Tập thấy Quân Diễn không phản đối gay gắt, bèn phấn khởi nói: "Trai lớn lấy vợ, gái lớn gả chồng, Vô Song của bọn ta không tồi chút nào, sau này nhất định sẽ tốt với Diệp Trần nhà đệ."
Quân Diễn không nói gì, đám phong chủ ngồi quanh mồm năm miệng mười khuyên vun vào. Một hồi sau, cuối cùng Quân Diễn nói: "Đồ đệ của ta tu Vô Tình đạo, e là đành phải có lỗi với Vô Song…"
"Thế thì có làm sao?", Tống Tập cười vang, "Tu sĩ chúng ta chỉ là tìm một người cùng song tu thôi mà. Chúng nó đã kết song anh, đã chủ động ở bên nhau rồi. Vô Tình đạo của bọn đệ ta biết thừa, thực ra chưa tu đến tầng cuối cùng thì cũng chẳng khác người bình thường là bao. Đến lúc luyện đến tầng cuối thì chúng nó cũng sắp phi thăng rồi, đồ đệ ta tu Tiêu Dao đạo, nâng lên được thì cũng đặt xuống được, không thành vấn đề."
Nếu như nói cốt lõi của Vô Tình Đạo là vô tình thì cốt lõi của Tiêu Dao đạo là tùy tâm. Tu Tiêu Dao đạo, nói một cách đơn giản chính là trái tim rộng mở.
Vì trái tim rộng lớn, dễ thích ứng trong mọi tình cảnh nên mới tiêu dao.
"Chuyện tình cảm phải lưỡng tình tương duyệt mới được. Ta sợ Vô Song không chịu được…"
"Ta chịu được." Tạ Vô Song bất ngờ lên tiếng, mọi người trong phòng đổ dồn mắt lại nhìn cậu ta. Tạ Vô Song đứng thẳng người, nở nụ cười ôn hòa, nhìn trực diện Quân Diễn, nói rành mạch từng chữ: "Ta thích nàng, mong nàng sống thật tốt. Nàng tu Vô Tình đạo hay không tu Vô Tình đạo ta đều muốn ở bên nàng."
Ánh mắt của cậu ta ôn hòa, kiên định, đối diện thẳng với cái nhìn của Quân Diễn. Ánh mắt kiên định, nghiêm túc, dũng cảm như vậy có lẽ chỉ có thể thấy ở những người trẻ tuổi. Quân Diễn chưa từng cảm thấy mình thua kém Tạ Vô Song điều gì nhưng trong khoảnh khắc này, bỗng nhiên y sực hiểu, có.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!