Để Diệp Trần không đắm chìm quá sâu vào thế giới này, hệ thống và Diệp Trần đã trao đổi với nhau rất lâu, cuối cùng đôi bên cùng đi đến thỏa hiệp.
Hệ thống giữ tỉnh táo cho cô nhưng chỉ đủ để cô biết đối phương làm gì chứ không có cảm giác.
Thế là tối tối Diệp Trần và hệ thống lại cùng nhau ngồi xem phim người lớn, vừa xem vừa tán gẫu bình phẩm.
"Anh có thấy bữa nay sư phụ đẹp trai hơn trước một chút rồi không?"
"Anh thích sư phụ ban ngày hay ban đêm?"
"Tôi thích cả hai, ban ngày cao quý, lạnh lùng, kiêu sa, ban đêm gợi cảm, đầy sức sống."
"Anh đi đâu thế?? Sao không nói chuyện với tôi nữa?"
Sau vài ngày quan sát, Diệp Trần và hệ thống đã có thể khẳng định, Quân Diễn quả thực có tâm ma, chàng ta đã chia tách hoàn toàn bản thân và tâm ma, nói cách khác, tâm ma này bất kỳ lúc nào cũng có thể trở thành một cá thể độc lập. Ban ngày, Quân Diễn có thể giữ được tỉnh táo, đến đêm, chàng ta sẽ bị tâm ma khống chế hoàn toàn, thế nhưng trong lúc làm chuyện không thể tả nổi kia với Diệp Trần, Quân Diễn sẽ dần dần lấy lại được quyền kiểm soát cơ thể, nhất là nếu sử dụng chú con rối để Diệp Trần chủ động yêu thương mình thì Quân Diễn sẽ khôi phục tỉnh táo lại nhanh hơn.
Hệ thống và Diệp Trần bàn bạc với nhau, cả hai cùng nhất trí cho rằng, tâm ma của Quân Diễn có thể là một trong hai loại.
Một loại là ham muốn. Nói cách khác, Quân Diễn không phải chỉ sinh ra thứ tình này với Diệp Trần mà là vì nhịn lâu quá, bên cạnh lại… vừa khéo có một nữ đệ tử.
Một loại khác là Quân Diễn đã nảy sinh thứ tâm tư không thể nói với Diệp Trần.
Diệp Trần thấy, dựa vào sức hấp dẫn của bản thân và tính cách của Quân Diễn thì loại số hai có khả năng cao hơn. Nếu như là loại thứ hai thật thì thỏa mãn nó cũng được.
Tâm ma thường là vì cầu mà không được, muốn mà không có, nếu như có rồi thì tất nhiên sẽ tiêu tan, đây là lí do vì sao lúc sử dụng chú con rối, Quân Diễn dần dần lấy lại được tỉnh táo.
Thảo luận xong, Diệp Trần bảo với hệ thống: "Thế nên, để tôi nói chuyện yêu đương nhé, anh thấy sao?"
Hệ thống rất âu sầu, rút một điếu thuốc.
Dạo này bị áp lực ghê quá, nó cảm thấy sắp suy sụp đến nơi nên mới học hút thuốc.
Khói bay đầy đầu Diệp Trần, mặt cô sầm sì, hệ thống gật nhẹ đầu một cái: "Cũng được… Dù sao đến lúc nữ chính xuất hiện, cô cũng sẽ bị đá thôi. Đến lúc đó cô chịu được là được."
Diệp Trần: "T T"
Không nhận, không muốn nhận, không muốn nhận nhiệm vụ này!
May là cuối cùng cô đã xua đuổi ý nghĩ này ra khỏi đầu, sau khi bàn bạc kỹ lưỡng, một người, một hệ thống quyết định, đợi đến tối Quân Diễn tới nữa, họ sẽ chủ động thức dậy, chủ động một chút!
Tuy nhiên nghĩ một hồi, Diệp Trần lại thấy lúc đang ăn vụng mà bị đối phương bắt quả tang thì chắc sợ chết khiếp. Vậy nên họ quyết định sẽ uyển chuyển một chút, chủ động đi bày tỏ với Quân Diễn, thông báo một tiếng, để nước chảy thành sông.
Vậy là, ngày hôm sau, Diệp Trần đến trước cửa động phủ của Quân Diễn, rụt rè gọi: "Sư phụ…"
Không có tiếng đáp lại nhưng tất cả mọi người đều biết rằng thực ra người bế quan có thể nghe thấy, chỉ là họ lơ đi mà thôi.
Diệp Trần đã chuẩn bị sẵn tâm lý Quân Diễn sẽ giả điếc nên bèn ngồi xuống trước cửa động, ngửa đầu nhìn bầu trời, rủ rỉ rù rì nói: "Sư phụ, người bế quan đã hơn ba năm, con sắp lên Nguyên Anh đến nơi rồi, có phải người cũng nên xuất quan rồi không?"
Quân Diễn ngồi trong phòng im lặng lắng nghe.
Chàng rất muốn đi ra ngoài, rất muốn trông thấy nàng, rất muốn ôm nàng vào lòng.
Tuy vậy chàng vẫn bất động, chàng nghĩ, thứ tình cảm này, một mình chàng bị cùm chân là đủ rồi, đường nàng còn phải đi rất dài, còn có trời đất bao la đang chờ nàng.
Đạo của chàng, hủy hay giữ, là chuyện của riêng chàng, chàng không thể kéo nàng vào, hủy đạo tâm của nàng.
Thế nên, chàng đứng cạnh cửa, im lặng không nói gì, đặt tay lên trên cánh cửa, dán vào chỗ nàng đang tựa, như thể có thể chạm vào nàng, cảm nhận hơi ấm của nàng.
Nàng nói suốt một lúc lâu, giọng nói đong đầy hoài niệm. Đợi đến cuối ngày, nàng đứng dậy bảo: "Sư phụ, người tu luyện đi, con đi ăn cơm đây, sẽ chóng quay lại."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!