Sau khi Diệp Trần và Chu Ngọc Thừa ngồi vào bàn cuối, Cố Gia Nam cũng dẫn Diệp Mẫn tới, quyết đoán chọn ngay bàn trên, Cố Gia Nam ngồi thẳng một dọc với Diệp Mẫn. Vì Diệp Mẫn xếp thứ ba nên thành ra cả ba người đứng đầu lớp đều chui vào ngồi một góc, vây quanh Diệp Trần, khiến đứa học dốt như Diệp Trần phải run rẩy.
Thầy giáo cũng choáng, phải xác nhận lại thêm lần nữa với cả ba: "Chu Ngọc Thừa, Cố Gia Nam, Diệp Mẫn, các em chắc chắn muốn ngồi chỗ đó chứ?"
Quyền lợi của học sinh giỏi là được chọn chỗ ngồi khiến mình thoải mái nhất, chọn bạn cùng bàn mình hợp ý nhất, tạo hết mọi điều kiện cho họ học cho giỏi.
Cả ba đều gật đầu, cực kỳ chắc chắn.
Diệp Trần ngạc nhiên nhìn Diệp Mẫn, Cố Gia Nam và Chu Ngọc Thừa thì còn hiểu được, tại sao Diệp Mẫn... lại đồng ý ngồi ở đây?
"Bởi vì," hệ thống cất lời, "chỉ số thiện cảm hiện tại Diệp Mẫn dành cho Chu Ngọc Thừa là 70."
Bố khỉ.
Diệp Trần choáng, chuyện này xảy ra từ lúc nào vậy!
Hệ thống cảm nhận được sự hoảng sợ của Diệp Trần, điềm nhiên bảo: "Trong thế giới này, Cố Gia Nam chỉ đóng vai nam phụ số ba, chúng ta chỉ quanh quẩn quanh cậu ta nên tất nhiên không nhìn được toàn cảnh. Hiện tại Diệp Mẫn yêu đương nhưng lại hay cãi nhau, phải nhờ đến sự giúp đỡ của Chu Ngọc Thừa rất nhiều lần. Có điều chuyện Diệp Mẫn và Chu Vũ không liên quan đến chúng ta, chúng ta chỉ cần đảm bảo Diệp Mẫn không thích Chu Ngọc Thừa, Cố Gia Nam không thích Diệp Mẫn là xong."
"Tôi... Tôi có một cậu hỏi." Diệp Trần rụt rè hỏi, "Dựa theo câu chuyện gốc thì Chu Ngọc Thừa có thích Diệp Mẫn không vậy?"
"Thích." Hệ thống đáp thản nhiên, "Có điều không nhiều như Cố Gia Nam hay Chu Vũ. Chu Ngọc Thừa là một người rất thực dụng, quyền thế mới là quan trọng nhất. Có điều cũng chính tại cậu ta vẫn đáp lại nữ chính nên nữ chính mới chìm sâu vào vũng bùn, khiến nam chính phát điên."
Nghe hệ thống trình bày rõ ràng xong, Diệp Trần gật gù, thật quỳ sát đất cái truyện này luôn.
Giữa thời đại truyện ngọt thịnh hành, lần đầu tiên cô xuyên lại trúng ngay một truyện ngược, quả thực là hiếm có khó tìm.
Ít phút sau, tất cả mọi người đều đã ổn định chỗ ngồi, thầy giáo bắt đầu vào bài giảng. Cấp ba chính là những năm tháng gắn liền với câu nói "đang sống gì tham ngủ cho nhiều, chết rồi tha hồ ngủ thoải mái". Các thầy cô luôn muốn tranh thủ từng giây, ước gì bạn đến đi vệ sinh cũng không cần, cắm cái ống thông tiểu vào người, học liền tù tì đến tận hôm thi đại học.
Diệp Trần là một đứa học dốt nhưng lại nuôi giấc mộng trở thành học sinh giỏi. Vậy nên ngay khi thầy giáo bắt đầu dạy, cô bèn nghiêm túc nghe giảng. Ba người còn lại đều đã tự cày trước chương trình học nên trong lúc thầy ở trên giảng bài thì họ ở dưới cắm cúi luyện đề.
Nhờ việc học, không khí giữa hai bàn trở nên thân thiện hơn.
Diệp Trần chăm chỉ học bài, đợi đến cuối giờ, gặp câu hỏi khó, theo thói quen, cô chọc lưng Cố Gia Nam ngồi bàn trên.
Cố Gia Nam quay đầu, nhìn đề bài Diệp Trần đưa, xem lướt qua rồi kéo giấy nháp của cô, bắt đầu hướng dẫn giải. Chu Ngọc Thừa nhìn hai người ăn ý với nhau rồi liếc qua đề bài.
Chờ Cố Gia Nam giải xong quay lên, Chu Ngọc Thừa chống cằm cười tủm tỉm, bảo với Diệp Trần: "Sau này cậu cứ hỏi tôi đây này, học sinh giỏi nhất lớp đang ở ngay đây."
Lưng Cố Gia Nam cứng đờ, cậu ta không hề quay đầu lại, xiết chặt cây bút trong tay. Đúng lúc thầy giáo đang mắng học sinh ngồi dưới nói chuyện, tức giận nhắc lại câu khẩu hiệu treo cuối lớp.
"Không nỗ lực, bức tường này tương lai sẽ do anh chị xây đấy!"
Cố Gia Nam: "..."
Trong chớp mắt, không hiểu sao Diệp Trần lại có trực giác Cố Gia Nam bỗng có khí thế "Tôi có thể làm thêm ba cân bài tập nữa."
Khí thế hừng hực như vậy khiến Diệp Trần bất giác phải rụt đầu rụt cổ, gượng gạo bảo với Chu Ngọc Thừa: "Không... Không cần... Tôi rất thích cách Gia Nam giảng bài."
Chu Ngọc Thừa cười cười, tự nhiên thấy không được thoải mái.
Chắc là vì Diệp Trần từ chối ý tốt của mình chăng?
Chu Ngọc Thừa ngẫm nghĩ rồi lại dán mắt vào tờ đề.
Đến giờ tan học, Diệp Trần bắt đầu cất sách vở, Cố Gia Nam đeo cặp chờ sẵn.
Học kỳ trước, hai người ở chung một nhà, Cố Gia Nam đã quen cùng về với cô. Đằng nào thì Ngôn Lương cũng phải tối muộn mới về, cậu ta có thể nấu cơm cho Diệp Trần. Diệp Trần thực sự rất kén ăn, đồ không thích là không chịu động đũa. Có lần Cố Gia Nam trông thấy cô ăn đồ dì giúp việc nấu, hầu như chẳng ăn được miếng nào.
Cố Gia Nam thích nhìn Diệp Trần ăn cơm, những khi ấy, trông cô rất hạnh phúc. Thấy cô ăn ít, cậu ta cảm thấy không thoải mái nên từ bữa đó, hầu như ngày nào Cố Gia Nam cũng qua nấu cơm cho Diệp Trần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!