Chương 9: Nửa thật nửa giả

Từ Hành Chi ngẩn người, sờ bên mặt, không nhịn được bật cười, gõ một cái lên trán Trọng Quang: "Tên nhóc ranh này."

Trọng Quang bị đẩy lùi về sau một bước, sờ trán tội nghiệp nhìn Từ Hành Chi: "..."

Thấy nhóc ấy như thế, Từ Hành Chi hoài nghi mình mạnh tay quá: "Đau hả?"

"Ừm." Trong mắt Trọng Quang có ánh nước lờ mờ, nhoáng cái, ai đó chu miệng lên thật cao: "Đau lắm luôn."

Cửu Chi Đăng đứng cách đó không xa khẽ cau mày lại.

Từ Hành Chi khoanh tay, nhìn đứa trẻ có thể khóc òa lên bất cứ lúc nào trước mặt, hơi nhức đầu: "Nam tử hán đại trượng phu đừng trưng ra điệu bộ này."

Trọng Quang không hiểu, đôi mắt ánh nước mông lung như giấu ngàn viên minh châu: "..."

Da trẻ con y như đậu phụ, gõ nhẹ cái đã đỏ sẫm lên, trông có vẻ rất nghiêm trọng.

Từ Hành Chi bất đắc dĩ, cúi người, khẽ thổi chỗ bị gõ đỏ, lại ấn đầu nhóc, giao nhóc cho Cửu Chi Đăng: "Không được làm nũng, lần sau không được như thế nữa."

Trọng Quang ngậm nước mắt quay lại cười ngọt ngào: "Vâng thưa Từ sư huynh."

Mẹ nó chứ đáng yêu quá đi.

Từ Hành Chi quay người, vừa đi vừa nghĩ, tên thì đặt rồi đó nhưng nên lấy họ gì mới hay đây.

Nhóc con y nhặt về, hay là lấy họ Từ luôn?

Không được, nếu là họ Từ thì huynh trưởng sẽ không đồng ý.

Nghĩ tới nghĩ lui, Từ Hành Chi lặng lẽ quyết định.

Chờ về xem sách trăm họ thì hơn, nhắm hai mắt lại khoanh một vòng tròn, khoanh được vào đâu thì lấy họ đấy.

Vừa quyết định xong, Từ Hành Chi thấy Chu Bắc Nam vác một cây thương dài làm bằng thép, bước ra từ cánh cửa ánh sáng xanh biếc gợn sóng lập lòe.

Chân vừa chạm đất đã nhìn thấy Từ Hành Chi, Chu Bắc Nam lặng lẽ trợn tròn mắt lên trừng y.

Từ Hành Chi cầm quạt xếp trong tay, vừa đi vừa dang hai tay ra, cười nói: "Ôi nhìn xem, ai về thế này?"

Chu Bắc Nam xem thường nói: "Ngươi cứ lắc qua lắc lại thế, chẳng ra thể thống gì."

Từ Hành Chi vung vẩy đi tới: "Dù ta có lăn, chẳng phải đệ tử ở đây vẫn phải gọi ta một tiếng Từ sư huynh sao?"

Chu Bắc Nam: "Ha ha."

Từ Hành Chi không kiêng kị gì hết, tiến lên khoác vai Chu Bắc Nam, dùng cán quạt vỗ vào lồ ng ngực hắn ta: "Sao thế, vẫn ghim thù lúc thi đấu thiên bảng lần trước hả? Ta nói sao con người ngươi hẹp hòi thế nhỉ?"

Chu Bắc Nam mặc cho y khoác vai, hừ lạnh nói: "Thắng chẳng vẻ vang gì. Ngươi không thấy ngại mà còn nhắc."

Từ Hành Chi bật cười vui vẻ: "Gì mà thắng không vẻ vang?"

Y ngắm cây quạt trên tay, xoay một cái, quạt biến thành kiếm ngư trường cực kỳ sắc bén.

Y xoay cán kiếm một vòng, thanh kiếm biến thành cây mâu dài tám trượng chạm khắc đầu rắn bằng đồng.

Từ Hành Chi nghịch mâu quay tròn mấy vòng, cây mâu dài lại biến về quạt trúc.

"Không phải ngươi giỏi giao đấu bằng thương sao?" Từ Hành Chi dùng tay phải hất quạt lên rồi đỡ lấy, "Vẫn thua ta đó thôi, thật mất mặt."

Chu Bắc Nam tức không chịu nổi: "Nhảm nhí, không phải trước khi thi đấu ngươi nói trong lúc đấu không làm ảo thuật với cái quạt đểu này của ngươi sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!