Từ Hành Chi trầm ngâm rất lâu.
Khi Cửu Chi Đăng tưởng y đã ngủ rồi thì y lại nói: "Chuyện, chuyện này, sao có thể chứ."
Cửu Chi Đăng khẽ cau mày: "Sư huynh..."
"Ai dám bí mật tố cáo ta? Không sợ ta đánh hắn văng não ra luôn à." Từ Hành Chi ung dung nói: "Tại ta đen đủi thôi, đừng nghĩ nhiều."
Cửu Chi Đăng nhẹ nhàng nói: "Nếu sư huynh không muốn nhắc tới chuyện này thì ta không nói nữa."
Từ Hành Chi im lặng.
"Nhưng trong lòng sư huynh phải hiểu cho rõ." Cửu Chi Đăng nói tiếp: "Không phải ai cũng đáng để sư huynh đối đãi thật lòng như thế."
Từ Hành Chi bật cười: "Biết rồi, biết rồi. Tên nhóc ngươi lại còn dạy dỗ ta à... Ui!"
Dầu thuốc chảy vào vết thương, bắt đầu có hiệu quả, Từ Hành Chi đau đến mức đổ mồ hôi lạnh: "Muốn chết quá! Ôn tóc trắng khốn kiếp... Ây da..."
Y cong người lên, cơ bắp đẹp đẽ sau lưng lúc lên lúc xuống, co thắt không ngừng, cọ qua cọ lại trong lòng bàn tay Cửu Chi Đăng.
Nếu không phải vì Cửu Chi Đăng ở đây, chắc chắn y sẽ mở miệng mắng mười tám đời tổ tông của Ôn Tuyết Trần.
Cửu Chi Đăng đau lòng đổ mồ hôi đầy đầu, giọng điệu luôn vững vàng từ trước tới nay cũng dao động không ít: "Sư huynh..."
Hắn ta vô thức vuốt v e cơ thể Từ Hành Chi, cơ bắp bên eo co thắt lại, vốn là hình ảnh người đàn ông tràn đầy sức lực, mạnh mẽ, dẻo dai, thế mà Cửu Chi Đăng nhìn lại dần đỏ mặt nóng tai.
Đầu ngón tay hắn ta chậm rãi trượt sau lưng Từ Hành Chi, dừng tại dấu ấn rắn cạp nia.
Đã qua nhiều năm, vết ấn này vẫn rõ ràng đáng sợ, y như mới đóng dấu hôm qua.
Vết thương này trông bình thường không có gì lạ nhưng Cửu Chi Đăng biết nó nghiêm trọng hơn mấy vết thương máu chảy đầm đìa đan xen trên người Từ Hành Chi lúc này.
Có thể nói, vết thương nặng nhất trên cả người y cũng không bằng vết ấn rắn đỏ rực hình tròn này.
Từ khi có vết thương này, tốc độ tăng công lực của Từ Hành Chi chậm hơn rất nhiều. Mặc dù y chưa từng nói ra, ngày nào cũng sống vui vẻ cười hớn hở nhưng không thể coi thường ảnh hưởng của vết thương cũ này đối với y.
Y không đi nghịch nước với các sư đệ thân thiết khác nữa, không chịu cởi áo trước mặt mọi người, thật ra y không muốn để người khác phát hiện ra vết thương này.
Cửu Chi Đăng hiểu rõ, nếu năm đó Từ Hành Chi nói rõ với sư thúc và sư phụ rằng trên người y có thương tích, chắc chắn sẽ không đến nỗi bị hàn độc xâm nhập vào cơ thể, để lại mầm bệnh.
Nhưng nếu y bẩm báo lên, dựa vào sự cưng chiều của Thanh Tĩnh Quân dành cho Từ Hành Chi, chắc chắn hắn ta sẽ bị trách tội.
Bản thân hắn ta vốn là ma đạo, thân phận không sạch sẽ, tự dưng rước phiền phức này cho sư huynh chắc hẳn sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc, có khi còn bị đuổi về ma đạo tiếp tục sống cuộc sống người không ra người, ma không ra ma.
Cửu Chi Đăng là con trai của chủ ma đạo Nhập Tái.
Hắn ta là đứa nhỏ tuổi nhất trong số những người con của Nhập Tái, từ lúc sinh ra tới lúc bảy tuổi, huyết thống ma đạo vẫn chưa thức tỉnh.
Trong mắt ma đạo, Cửu Chi Đăng là một kẻ ăn hại không có tác dụng gì. Sống mấy năm trong ma đạo, thứ duy nhất dành sự ấm áp cho Cửu Chi Đăng là mẫu thân ruột của hắn ta – Thạch Bình Phong.
Thạch Bình Phong không phải vợ cả của Nhập Tái, cũng không phải người ông ta yêu thương nhất, chỉ là một tiểu thiếp có cũng được không có cũng chẳng sao. Bà ấy vô dụng, chậm chạp, không biết cách mua chuộc lòng người nhưng may là bà ấy rất dịu dàng.
Hai mươi năm trước, thuộc hạ của Nhập Tái tấn công chính đạo, khiêu khích bốn môn phái. Năm đó là năm đầu tiên của niên đại Chinh Thú, gọi là "Loạn Chinh Thú".
Trong đợt chiến loạn đó, người chủ mới nhậm chức của Phong Lăng
- Thanh Tĩnh Quân dùng cơ thể Nguyên Anh đại viên mãn, dũng mãnh không thể ngăn cản, một người một ngựa tiến lên trước, vung kiếm đánh bại đệ đệ Tạp La cuồng loạn vô nhân đạo của Nhập Tái, đánh Nhập Tái bị thương nặng.
Một thanh kiếm được gột rửa, ma gào quỷ khóc, thiên hạ thái bình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!