Chương 1: Lần đầu tiên bước vào man hoang

Từ Bình mở mắt ra.

Bóng tối đặc quánh không thể gạt bỏ bao phủ xung quanh y, mùi tanh nồng kỳ lạ vẫn cứ thấm ở cổ họng.

Y không nằm trên chiếc giường quen thuộc của mình.

Từ Bình vươn tay sờ ra sau người, lòng bàn tay ướt át, thế mà y lại nằm ở đầm nước lạnh lẽo, mực nước chỉ sâu bằng nửa ngón tay nhưng lại lạnh thấu xương, xúc cảm chân thực, không giống nằm mơ.

Xoẹt...

Một luồng ánh sáng trắng như đàn cừu bỗng sáng bừng lên trước mắt y, đập thẳng tới khiến mắt Từ Bình đau nhức. Y giơ tay che ánh sáng, giọng nói uể oải truyền đến từ bên trong chùm ánh sáng trắng ấy: "Ngươi đến rồi."

Một con dao găm rơi xuống trước mặt Từ Bình, sau tiếng leng keng lanh lảnh, giọng nam yếu ớt như bị pha loãng kia lại vang lên: "Ngươi nhất định phải giết hắn."

Từ Bình: "Ai?"

Giọng nam đáp: "Mạnh Trọng Quang."

Đầu Từ Bình đau như sắt nứt ra, thực sự không thể hiểu nổi tình hình hiện tại là thế nào.

Y chỉ cảm thấy cái tên "Mạnh Trọng Quang" cực kỳ quen tai, nhưng lại quên mất đã từng nghe thấy ở đâu.

Y quyết định chẻ nhỏ câu hỏi của mình, có thể hỏi rõ ràng hơn: "Ngươi là ai?"

Giọng nam đáp: "Ta là Nhận thức của thế giới."

Từ Bình: "..."

Nghe giọng điệu này, tám mươi phần trăm Nhận thức của thế giới này bị ho lao, không còn sống được bao lâu, nếu không nắm bắt thời gian hỏi ra gì đó thì khéo một lát nữa xác hắn ta sẽ lạnh luôn mất.

Từ Bình chịu đựng cơn đau đầu, mở miệng định hỏi cho ra nhẽ, tiếng nói như vón thành cục bông, chặn lại ở cổ họng.

Y nhớ ra Mạnh Trọng Quang là ai rồi.

Trong mắt hàng xóm láng giềng và người bên ngoài, Từ Bình là tên d@m tặc, là kẻ lập dị, khác loài, biệt lập cô độc, thích mấy thứ bàng môn tà đạo, cô gái nào y cũng thích ngắm, sách gì cũng đọc được, loại người nào cũng thích kết bạn, phóng khoáng tùy ý, vui vẻ tự do, thường có chiêu trò lanh lợi, kiếm được chút tiền.

Khi tiền của trong tay dư dả, y vung tiền như rác chỉ vì nghe một khúc nhạc; lúc không dư dả, y cũng chẳng buồn, cùng lắm dùng ít đất vàng nặn thành đ ĩnh vàng coi như tự tạo niềm vui cho mình.

May có gia đình cực kỳ cưng chiều y, mặc y suốt ngày ăn chơi lêu lổng.

Từ Bình rảnh rỗi, buồn chán quá đỗi bèn đọc thêm mấy quyển sách truyện rồi nảy ra ý định viết gì đó.

Mạnh Trọng Quang là nhân vật phản diện trong truyện mà Từ Bình chưa viết xong, vẻ đẹp có một không ai, lòng dạ độc ác, thủ đoạn tàn nhẫn.

Nhắc tới cũng lạ, cái tên Mạnh Trọng Quang này bắt đầu xuất hiện trong giấc mơ của y. Khi Từ Bình tỉnh giấc, cả người đổ đầy mồ hôi, nhưng y lại quên mất nội dung cụ thể của giấc mơ đó, chỉ nhớ có một người có cái tên ấy.

Sau khi thức dậy, y cầm bút bắt đầu viết câu chuyện này, quá trình sáng tác khá là trôi chảy, chưa đến một tháng đã viết được gần mười nghìn chữ.

Trong bộ truyện này hoàn toàn không có nhân sĩ chính phái, nói về câu chuyện của một nhóm yêu, ma, thần, quái bị giam cầm trong Man Hoang rồi bắt tay nhau thoát khỏi đó.

Phụ thân từng xem qua bản nháp của y, hỏi y rốt cuộc muốn viết gì.

Từ Bình đáp: "Viết chơi thôi ạ."

Phụ thân không biết phải làm sao, ra lệnh cho y học hành tử tế, nhưng Từ Bình vẫn chứng nào tật nấy, miệng thì vâng dạ mà tuyệt nhiên không thay đổi.

Bản nháp mới viết chưa được một nửa, Từ Bình bị con quỷ ho lao Nhận thức của thế giới kéo vào thế giới này ngay trong giấc mơ.

Quỷ ho lao nói: "Ngươi làm rối loạn trật tự thế giới nghiêm trọng, bây giờ yêu ma trong Man Hoang giống như ngươi viết ấy, rục rịch có ý đồ bỏ trốn, gây họa cho tứ phương."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!