Chương 9: Nơi Nào Của Chú Nhỏ Cũng Đẹp

Tác giả: Lộc Thập

Edit: Sâm Sâm

***

Khương Hoài đột nhiên đặt bút trong tay xuống, người ngửa ra sau dựa vào lưng ghế, thu lại biểu cảm không đứng đắn, trong mắt lộ ra ý vị sâu xa: "Câu hỏi cuối cùng này tôi sẽ không ghi lại, vì ngài Tạ Cẩn cũng không hỏi tôi câu này mà nó xuất phát từ tò mò cá nhân của tôi —— Xin hỏi gần đây đã có chuyện gì xảy ra với cậu khiến tính cách của cậu thay đổi rất lớn, gần như là biến thành một người hoàn toàn khác?"

Tạ Cẩn không ngờ đột nhiên hắn sẽ hỏi điều này, đồng tử hơi co lại, đối phương nói tiếp: "Trong quá trình hỏi cậu các vấn đề, tôi đã quan sát phản ứng khác nhau của cậu và nhận thấy trạng thái hiện tại của cậu hoàn toàn không giống với nhưng tư liệu mà ngài Tạ Cẩn đưa cho tôi và với ấn tượng của người ngoài.

Như tính cách trước kia của cậu, khi tôi hỏi cậu vấn đề vừa rồi chắc hẳn cậu sẽ bảo tôi cút."

"Bây giờ tôi bảo anh cút còn kịp không?" Tạ Hà đẩy nhẹ mắt kính "Nội dung mà bác sĩ Khương phụ trách không bao gồm việc hỏi thăm chuyện riêng tư cá nhân của tôi, đúng không?"

Giọng nói của anh rất nhẹ nhàng nhưng có chút cảnh cáo, Khương Hoài lập tức nhận ra mình đã chạm phải bãi mìn, vội ngồi nghiêm chỉnh lại: "Xin lỗi, vì việc làm bác sĩ riêng của cậu có thể kéo dài nhiều năm cho nên chúng ta cần phải thành thật nhất có thể đối với nhau.

Nếu cậu không muốn nói thì coi như tôi lắm miệng, sau này tôi sẽ không hỏi lại."

Trong văn phòng xuất hiện một khoảng lặng lâu dài.

Tạ Hà rũ mắt ngồi xuống, ánh sáng yếu ớt phản chiếu vào cặp kính che giấu cảm xúc trong mắt.

Anh cầm trong tay chiếc cốc giấy trống rỗng, không biết trôi qua bao lâu mới phát ra một tiếng thở dài.

Anh lại nâng mắt lên: "Tôi có thể thành thật với bác sĩ Khương, nhưng chuyện này thuộc quyền riêng tư cá nhân của tôi.

Xin đừng nói cho ai biết, kể cả anh trai Tạ Cẩn của tôi."

"Cậu yên tâm, bảo mật là đạo đức nghề nghiệp của tôi."

"Bác sĩ Khương có tin vào những giấc mơ tiên đoán không?" Tạ Hà nhìn hắn "Khoảng thời gian trước, tôi có một giấc mơ rất chân thực, mơ thấy kết cục trong tương lai của mình.

Trong mơ, tôi rạn nứt với người nhà, bị trục xuất khỏi gia môn, lưu lạc đầu đường xó chợ không nơi để về.

Cuối cùng chết vì đói và lạnh vào một mùa đông."

Trên mặt Khương Hoài hiện lên một tia kinh ngạc.

"Nghe có vẻ rất nực cười phải không? Sau khi tôi tỉnh dậy khỏi giấc mơ, tim đập liên hồi, trằn trọc khó ngủ trong mấy ngày luên tiếp.

Nếu bác sĩ Khương có tư liệu của tôi, có lẽ biết rằng con người tôi vô cùng sợ chết.

Mặc dù được cha nhận nuôi từ nhỏ, nhưng tôi vẫn luôn biết mình không phải ruột thịt, sợ bị ông ấy vứt bỏ nên tôi liều mạng muốn cướp đoạt tài sản trong nhà.

Tôi cảm thấy nếu mình có được càng nhiều thì tôi càng có nhiều vốn để bảo vệ chính mình."

"Cho đến khi tôi mơ thấy giấc mộng đó." Anh lại cúi đầu, mái tóc xõa xuống bên tai, che mất gần nửa khuôn mặt "Tôi mới hiểu được rằng dù tôi có bao nhiêu đi chăng nữa, thì tôi vẫn sẽ mất tất cả mọi thứ chỉ trong một đêm.

Tôi thực sự rất sợ hãi, không muốn đối mặt với một kết cục như vậy nên tôi đã suy nghĩ rất lâu, cuối cùng tìm ra một cách có thể xoay chuyển cục diện."

"Tôi chủ động từ bỏ tất cả." Tạ Hà siết chặt ngón tay, cốc giấy trong tay cũng biến dạng "Nếu tôi từ bỏ trước, thì sẽ không có người đoạt lại chúng từ trong tay tôi nữa.

Chỉ cần tôi không có cái gì, thì sẽ không mất đi.

Tôi không làm bất cứ điều gì có hại đối với gia đình mình, thì bọn họ sẽ không thất vọng vì tôi mà trục xuất tôi khỏi gia môn ——"

Anh ngẩng đầu lên nói, lộ ra một điệu cười buồn bã: "Mặc dù tôi không có một thứ gì, nhưng ít ra tôi còn mạng sống, tôi còn có thể tồn tại."

Khương Hoài thần sắc phức tạp: "Cậu Tạ..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!